Ô Hô! Ông Đã Chầu Trời
Ô hô! Ông đã chầu trời
Đầu trâu mặt ngựa rụng
rời tả tơi
Từ nay Giáp hết lôi
thôi
Đóng vai tướng rởm
tanh hôi thịt người
Suối vàng dắt díu đười
ươi
Búa liềm chào đón bọ
giòi mừng vui
Mác- Lê- Mao tặc ngậm
ngùi
Tìm đâu thấy xác hủi
cùi Chí Minh?
Ngày xưa chú bác rập
rình
Gây bao nghiệp chướng
dân mình hờn căm
Xua binh tấn chiến
miền Nam
Tự do độc lập như tằm
ăn dâu
Hoàng Sa cống nạp cho
Tàu
Xú danh đại tướng uế
xù thiên thu
Chín tầng địa ngục âm
u
Xích xiềng tra khảo
vạc dầu nấu xương
Ma vương nào có xót
thương
Xẻo từng miếng thịt
thê lương não nùng
Ngón đòn mật vụ rợn
rùng
Khác chi trần thế hãi
hùng chúng sinh
4.10.2013 Lu Hà
Cọc Còi Kià Ai?
Hom hem đại tướng phều
phào
Vỗ tay hoan hỉ trâu
gìa đầu râu
Tưởng rằng đã chết từ
lâu
Ai ngờ tháng thạp lù
đù ngồi đây
Gió mưa Hà Nội ngày
dài
Bảy mươi tuổi đảng
đắng cay cọc còi
Ba Tàu rình rập ngoài
khơi
Lưỡi bò liếm hết còn
gì giang san
Đỗ Mười Phú Trọng buôn
dân
Dũng Anh Sang Rưá bầy
đàn lăng xăng
Điền viên anh Gióng
vinh quang
Triết lùn nhắng nhít
thiên đàng vẩn vơ
Nấp sau chiếc váy mẹ
đào
Đầu trâu mặt ngựa ào
ào như sôi
Công an mật vụ như
rươi
Khom lưng bợ đỡ đười
ươi một bầy.
Đêm giáng sinh
24.12.2010 Lu Hà
Bần Nông Vịt Giời
Nghẹn ngào mấy con
đười ươi
Tóp teo đôi má tiếc đời thở than
Chiêm bao thiêm thiếp
đằng vân
Trọn đời vì đảng v ăn đàn ma ranh?
Suối vàng tha thiết
Chí Minh
Dương trần nuối tiếc
công danh bạo quyền
Nguyện thề theo bước
Lê Nin
Cô hồn ảm đạm nỗi niềm chôn sâu?
Sống thì nhục nhã khổ
đau
Chết chờ ngục thất âm
u hãi hùng
Bao nhiêu tội ác phũ
phàng
Cô hồn tử sĩ vòng
trong vòng ngoài
Thảm thương máu lệ
tuôn rơi!
Kẻ thì mù mắt đưá thì
cụt chân
Một bầy máu mủ toàn
thân
Đồng Chinh Duẩn Thọ
Việt gian yêu tà
Giáp ta gò má nhạt
nhoà
Giật mình thảng thốt
thều thào kêu la
Bí thư thành ủy dẫn
đầu
Chià tờ giấy trắng nhạt màu tướng quân
Thăng Long mở hội cầu
van
Cẩm Đào đại Hán ơn ban
cậy nhờ
Tây Nguyên nay đã mù mờ
Việt Nam nô lệ cơ đồ máu chan
Lạc Hồng con cháu bần
thần
Tân Cương sa mạc thổ
dân dạt dào
Tinh thần xã nghĩa bao
la
Sẻ san dòng máu Hồ Mao
mặn nồng
Tướng quân xin chớ
ngại ngùng
Có xe bọc thép hai
hàng vệ binh
Trực thăng rầm rộ ruồi
xanh
Ngàn năm bắc thuộc
vinh danh trại chuồng
Tự hào tôi tớ bắc
phương
Xàng xê xang xí má
hồng hở hang
Giáp nghe bổng
lộc vậy hàng
Leo lên quý tộc giàu
sang tột cùng
Đấu tranh giành giật
điên cuồng
Phải đâu cho đám bần
nông vịt giời?
30.9.2010 Lu Hà
Con Giòi Đỏ Đen
Công minh chính đại
trò c ười
U mê tăm tối lại đòi
thanh minh
Oán hờn ngùn ngụt trời
xanh
Trước cơn hấp hối phận
mình rủi ro
Tướng Giáp hồn đã lờ đờ
Trâu già bỏ xó bây giờ
dựng lên
Tiếng tăm lừng lẫy
vươn lên
Lên ngôi á thánh thần
tiên cứu đời
Tướng Giáp phều phào
hết hơi
Vẫn còn người khác hơn
tôi đức tài
Cớ sao bám mãi Giáp
này
Mai kia Giáp chết cáo
cầy lên thay
Giáp tiêu thì đảng gặp
may
Toàn dân học tập con
bài đỏ đen
Thay Hồ tư tưởng mặc
nhiên
Giáp trong Giáp sạch
tuyên truyền từ lâu
Kể từ Tố Hữu làm thơ
Nga Sô Trung Cộng Mao
Hồ là cha
Bây giờ căm hận ba Tàu
Giáp ra bảo đảm thế
nào cũng xong
Ngày xưa Giáp phải
còng lưng
Thay Hồ xin lỗi muôn
phương lại mừng
Khăng khăng đảng vẫn
ca rằng:
Thiên tài đại tướng
anh hùng quân công
Tướng quân thạo cả đặt
vòng
Xoay ngang xoay ngưả
đủ phường ái ai
Cuộc đời bao nỗi đắng
cay
Oan khiên tủi nhục
kiếp này chẳng thôi
Việt gian quen thói cò
mồi
Tiền hô hậu ủng con
giòi đỏ đen.
27.4.2010 Lu Hà
Dũng Mãnh Đi Lên
Đoàn quân dũng mãnh đi
lên
Theo ông tướng Giáp da
liền với xương
Khen ông yêu nước mến
thương
Chuột sa chĩnh
gạo cùng phường Lý Tư?
Độc tài Lê Duẩn khi
xưa
Trọng quan nhất phẩm
trông xa trông gần
Nga Sô đế quốc nắn gân
Bá quyền đại Hán theo
chân thế cường
Chặt đi vây cánh chẳng thương
Mình trần thân trụi
thê lương não nùng
Rét run lập cập võ
vàng
Trưởng phòng canh giữ
bẽ bàng tà dâm
Cung đình nổi loạn âm
thầm
Đầu rơi máu chảy nhẫn
tâm diệt trừ
Ba hoa huyền thoại
Giáp- Hồ
Xôn xao dư luận cơ đồ giang san
Viả hè quán nước luận
bàn
Ngẩn ngơ dân Việt tinh
thần tướng quân
Trâu già dẫn dắt ngu
dân
Hư danh đại tướng Việt gian một thời
Anh hùng bắc chõ nghe
hơi
Viả hè quán nước phun
hoài mãi thôi
Cái trò báo chí ma
chơi
Đánh lưà thiên hạ mấy
ai dễ lần
Hô hào dũng mãnh tướng
quân
Để đồng chí Võ sang
thăm Bằng Tường .
24.4.2010 Lu Hà
Âm Hồn Uất Khí
Thơ dưạ theo bài báo
cuả Nguyễn Duy Ân
Đốt đi một cái thang
giường
Âm thầm cúng tế ma
vương qủy thần
Xót xa trần thế bất
nhân
Côn trùng rên rỉ trăng
tàn thở than
Gây bao tội ác dã man
Chết đi tủi nhục oán hờn
đảng ta
Trọn đời lý tưởng ba
xu
Cúc cung tận tụy Mao-
Hồ chưá chan
Vinh quang một nắm
xương tàn
Thiên đường xã hội
công an lường gàn
Quần là áo lượt anh
Văn
Sao lon quân phục ba
quân vịt vờ
Điều binh bí mật ba
Tàu
Hư danh đại tướng bắc
loa lường g àn
Chết rồi chẳng nhập áo quan
Âm hồn Hồ cũng dữ rằn
nhiễu nhương
Đất trời nổi loạn
cuồng phong
Miền Trung bão lụt quê
hương thảm sầu
Mì tôm mấy gói được
chia
Khói hương nghi ngút
biết đâu mà về
Cô hồn ngạ qủy não nề
Hầm sâu xác ướp bốn bề
lính canh
Ba Đình chướng khí vây
quanh
Nghệ An Hà Tĩnh Quảng
Bình thê lương!
19.10.2010 Lu Hà
Theo tôi Hồ Chí Minh
và Võ Nguyên Giáp là hai tên trùm lưu manh vô học. Càng bị nhồi sọ Mác Lê thì
trí tuệ càng đần độn. Cả đời Giáp có bao giờ viết nổi được một bài văn có chấm
có dứt cho nó đàng hoàng? Cộng sản tuyên truyền Giáp có học vấn cao là láo
khoét. Cộng sản ca ngợi ai thì kẻ đó rất xấu rất tồi tệ, ngược lại họ chê bai
khinh bỉ ai thì người đó thực sự là một trí thức học giả lừng danh. Mao Trạch
Đông tên nông dân hạng bét thường nói: Kẻ thù của kẻ thù ta tức là bạn ta, Kẻ
thù yêu cái gì thì ta phải ghét cái đó. Vậy theo tôi cộng sản ca ngợi ai thì kẻ
đó là một tên sát nhân đốn mạt.Tính đảng thay cho nhân tính.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét