Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2026

Nhà Nước Của Mafia Và Chế Độ Hộ Khẩu


 

Cho đến nay, rất nhiều người từng trăn trở băn khoăn, về câu hỏi thực sự bản chất cuả nhà nước Việt Nam là cái gì? Kể từ khi ông Hồ chiêu mộ, tập hợp được một số thanh niên Việt Nam vào trong một băng đảng và lấy nhà nước khủng bố Lê Nin, Stalin làm kiểu mẫu. Họ đã bày mưu tính kế và cướp được chính quyền từ trong tay các đảng phái quốc gia yêu nước và lật đổ được chính phủ cuả Trần Trọng Kim, một chế độ quân chủ nghị viện do Vua Bảo Đại làm quốc trưởng.

 

Năm 1945 nước Việt Nam dân chủ cộng hoà đã ra đời do Hồ làm chủ tịch. Hồ đã mượn bàn tay quốc tế cộng sản để hù doạ thế giới tư bản dân chủ tự do, để gây sức ép với quốc dân và tạo thế lực hậu thuẫn cho mình.

Người Hải Ngoại Sẽ Giải Phóng?


 

Có người đã miả mai diễu cợt thách thức với báo chí lề trái rằng: „Cứ tuyên truyền mãi với cái luận điệu tự do dân chủ phương Tây đi, kiểu Mỹ đi. Sau này người hải ngoại sẽ giải phóng cho đồng bào quốc nội?“

 

Vậy tôi viết bài này và trả lời rằng:

Người hải ngoại họ đã có cuộc sống ổn định. Họ có tương lai, con cái họ học hành thành đạt. Họ còn đòi hỏi quyền lợi gì ở Việt Nam kia chứ? Họ cần gì phải giải phóng cho đồng bào c ủa họ. Đừng có mơ mộng hão huyền, ngồi đấy mà há miệng chờ sung, nhờ người hải ngoại giải phóng cho. Cái chính là muốn sống thì phải tự phá vỡ gông cùm mà tự giải phóng cho mình. Nếu không thì tự sống trong u mê, lầm lạc và ảo tưởng rồi chết dần chết mòn bởi kiếp đời nô lệ. Chưa nói là sẽ bị đày đi Tân Cương, Nội Mông, Sibiri v.v... để xây dựng vùng kinh tế mới. Đừng có ảo tưởng ba Tàu đại Hán sẽ yêu thương dân Việt như đồng bào của mình.

Nên Suy Nghĩ Cho Kỹ

Câu chuyện đảng cộng sản Việt Nam công khai bán nước từ khuya cho Tàu, kể từ khi cả thế giới biết được qua bức công hàm nhượng biển của ông Phạm văn Đồng từ năm 1959 do ông Hồ Chí Minh uỷ nhiệm và những chuyện lễ hội ăn mừng quốc khánh Tàu với cái gọi là "Ngàn Năm Thăng Long" và những vụ bán rừng, khai thác bô xít, cướp đất cuả dân một cách trắng trợn càng lòi ra đảng cộng sản chỉ là một tổ chức Mafia trá hình.

 

Thực chất có phải là mừng ngàn năm Thăng Long hay không, mà đảng cộng tổ chức rầm rộ tốn kém như vậy? Hay là mừng ngàn năm quay trở lại đô hộ An Nam cuả Trung Nam Hải? Chẳng phải vô cớ mà họ cho xây tượng Tần Thủy Hoàng ở vườn hoa Chí Linh và bảo rằng đó là ông Lý Công Uẩn? Lễ hội này ai sẽ thu lợi và hốt nhiều bạc nhất? Dân ư? Họ là những kẻ trắng tay, mất đất, mất nhà, leo dây qua sông đó sao. Con gái họ phải đi thi tuyển mông me, eo vú để hy vọng được một xuất đi làm dâu nước ngoài nhan nhản ra đấy v.v...

Một Xã Hội Của Những Kẻ Đốn Mạt


 

Tôi cũng không thể nào ngờ được, xã hội Việt nam từ năm 1945 đến bây giờ lại toàn những kẻ bất tài, ti tiện, hẹp hòi, đầu óc thiển cận đồi bại lên nắm toàn quyền quản trị đất nước. Cái mấu chốt cuả vấn đề không phải là điều 4, điều 5, điều 10 v.v... gì đó trong hiến pháp. Vấn đề ai làm ra cái hiến pháp đó?Câu trả lời là đảng , đảng là ai? Là chẳng ai cả, chỉ là một nhóm lãnh đạo chóp bu giải ra khắp các tỉnh thành. Trung ương đầu não là bộ chính trị gồm toàn những anh chàng râu tóc bạc phơ hoặc lốm đốm hoa dâm xuất thân từ tá điền, hoạn lợn, hoạn gà được bổ túc văn hoá với những mảnh bằng tiến sĩ rởm về môn chính trị xã hội học, chuyên gia, chuyên viên gì đó về cái chủ nghiã Mác- Lê Nin, Stalin, Mao Trạch Đông.

Một Thế Kỷ Sống Thưà Thãi Hay Uớc Vọng Công Dân Thế Giới Tự Do


( bài cũ nhưng còn có gía trị thời sự )

 

Theo tôi người Việt Nam chúng ta hiện nay đã trải qua 5 đời thừa thãi. Cũng như gia đình tôi phải tính từ đời ông tôi, đời cha tôi, đời tôi, đời con tôi và đời cháu tôi.

Sự nghèo đói bần cùng ngu dốt thì quá hiển nhiên. Suốt một thế kỷ nay con người ta chỉ nuôi lòng sôi sục căm thù nhau. Ở đâu cũng chỉ nghe hai tiếng " kẻ thù " Sao mà chúng ta lắm kẻ thù vậy? Kẻ thù giai cấp, điạ chủ, tư bản, đế quốc, kẻ thù trí thức, tiểu tư sản, các thế lực thù địch vô hình v.v…Kẻ thù bằng xương bằng thịt chưa đủ lại còn có thêm loại kẻ thù tư tưởng. Ngày nay là các thế lực thù địch nước ngoài vô hình tướng. Còn cái thế lực thù địch nước ngoài cụ thể truyền kiếp như giặc Tàu thì lại không tính đến.

Lý Tống Giọt Nước Mắt Tràn Ly Cuả Nỗi Oán Hờn Dân Tộc

 



 

 Lý Tống Là Một Người Rất Việt Nam

 

Tôi biết rất ít về Lý Tống. Sơ qua đại loại ông là một sĩ quan không quân cuả quân lực Việt Nam cộng hoà. Ông đã từng lái máy bay thả truyền đơn chống cộng ở Cu Ba, rồi thả truyền đơn ở Sài Gòn, ông bị cộng sản bắt giam, rồi trả lại tự do ... Hiện nay ông định cư tại Mỹ. Lý Tống có lẽ là một ông già khoảng dưới 70 tuổi. Vậy tôi xin phép được gọi ông là cụ Lý Tống.

Một Bản Luận Văn Đã Đi Vào Lịch Sử



Ông Cù Huy Hà Vũ dưới con mắt của tôi thuộc loại gà nòi. Ông rất thân cận với nhiều cán bộ cộng sản gộc trùm sò có nhiều nợ máu với quốc dân. Nên tôi cũng không tin ông lắm. Nhưng về mặt văn chương tôi rất khách quan.

 

Bản luận văn tự bào chưã của TS luật Cù Huy Hà Vũ rất hay, lý lẽ khúc triết vô cùng, không thể chê một chữ nào cả dưới con mắt cuả các nhà luật gia, giới trí thức, học giả, mặc dù là do hai vị luật sư Hà Huy sơn và Vương Thị Thanh ghi chép lại.

 

Luận Bàn Về Thơ Ca Cộng Sản


 

Trong lịch sử thơ ca của loài người từ các ông Đỗ Phủ, Lý Bạch, Trần Tế Xương, Nguyễn Khuyến,Tản Đà v v…chẳng có ai vì thơ mà phải ngồi tù, bị tra tấn đánh đập hoặc bị đấu tố xỉ nhục đến mức phải tự cầm dao cưá cổ mình như ông Trần Dần, hoặc bị đảng trù dập phải về quê đóng gạch xe đất như ông Hữu Loan cả. Sao mà ngày xưa không có cộng sản người ta làm thơ sướng thế, tha hồ mà viết mà sáng tạo. Bản chất thơ là tình cảm, những vần điệu nỉ non, mượt mà du hồn người, động viên người ta hãy cố gắng mà sống mà vươn lên. Làm thơ rất khó phải có hứng có duyên và phải gặp đúng người đúng cảnh mới làm được. Những bài thơ do cảm xúc bột phát không bị gò ép miễn cưỡng thường là những bài thơ hay nhất. Đời thuở nhà ai làm thơ phải theo luận cương văn hoá cuả ông Trường Chinh nào đó, theo đúng đường lối văn nghệ cuả đảng, không được đi chệnh con đường đấu tranh giai cấp hơi một tí là bị chụp mũ nâng quan điểm. Cưỡng ép như thế thì bố thằng nào có hứng có cảm xúc mà làm ra thơ?

Luận Bàn Văn Thơ Với Sài Môn Thi Đàn


 

 Sài Môn Thi Đàn là một sinh hoạt văn thơ tiếng Việt rất độc đáo trên mạng Internet. Các thi hào văn sĩ khắp 5 châu lục có thể quần hội tại đây để phun châu nhả ngọc tự do thăng hoa làm đẹp cho nền văn chương thi phú Việt Nam.

 

Ở quê nhà thì văn chương thi phú dưới sự kiểm soát cuả đảng và bộ công an chỉ còn thoi thóp què quặt ngoi ngóp trên đaị dương mênh mông cuả tăm tối ngu muội và tàn bạo. Tôi đâu có may mắn được mài đũng quần trong các trường đaị học dạy về nghề làm thơ và viết văn đâu. Mọi thứ chỉ do đọc nhiều, đi nhiều và khổ nhiều mà có tí duyên đến với nàng thơ thôi. Nàng thơ không chê tôi là một ngã nhà quê võ biền cục mịch, không có bằng cấp gì cả để khoe khoang hù doạ thiên hạ. Nàng yêu tôi và thương cái thân khổ hạnh cuả tôi, những lúc tôi buồn tôi khổ thì nàng laị chạy đến ái ân tỉ tê trò chuyện chia sẻ với tôi...

Lại Ông Lữ Giang


 

Ông Lữ Giang này tôi cũng đã từng viết một bài cảnh cáo ông ta về thái độ nhân cách trước vận mệnh cuả Tổ Quốc. Xin đăng lại để mọi người cùng đọc.

 

Mong Ông Lữ Giang Hãy Có Ý Thức Trách Nhiệm Khi Viết Bài

 

Tôi rất chán ngán khi biết ông Lữ Giang hay gọi là Nguyễn Cần, đã từng là cựu thẩm phán cuả chế độ miền Nam cộng hoà, đã từng đi tù cộng sản và được sang Mỹ theo diện HO. Những sau khi đọc bài viết cuả ông với nhan đề´: TẠI SAO CÂM MIỆNG? Tôi đã bàng hoàng sửng sốt thất vọng về ông.

Lại Bàn Luận Về Bài Báo Cuả Chung Mốc: " Nói Với Việt Kiều "


 

Thưa nhà văn Chung Mốc! Những gì ông viết tôi rất thấm thiá và cảm động, nhưng không ngờ một số người tỏ ra rất hung hãn với cái gọi là đoàn kết dân tộc thi đua chống cộng, viết phản hồi rất tục tằn cuồng dại như lên cơn điên dại để chống ông. Xin lỗi những câu quá tục tằn mất dạy quá sức tưởng tượng cuả loại người đặc biệt này tôi xin miễn trích dẫn ở đây, chỉ đơn cử vài dòng thôi để ông xem xét.

 

Trích: Thưa anh chị em Việt tị nạn cs. Việt cộng đã tương kế, tựu kế nên cho đăng bài viết nầy lên các báo nô dịch của chúng, nhằm tuyên truyền với bà con chúng ta trong nước, Nhằm triệt hạ uy tín của người Việt hải ngoại chúng ta, đầu độc đồng bào trong nước với những hình ảnh ‘việt kiều’ ngu ngốc, ngớ ngẩn như trong bài viết. Nếu bà con ta trong nước đều suy nghĩ như Chung Mốc thì coi như việt cộng đã thành công trong công cuộc phá hoại sự đoàn kết toàn dân để lật đỗ bạo quyền CS. Còn trong mong gì được việt kiều’ nữa!!! đừng trong mong “nội công, ngoại kích’ nữa nhé...

Khiêm Tốn Hay Kiêu Ngạo Trong Cảm Hứng Thi Phú

Làm thơ hay viết văn phải đâu là chuyện khiêm tốn hay kiêu ngạo. Cái điều quan trọng là là đã viết được những gì, sáng tạo được những gì để trang trải tâm hồn, nỗi lòng mình với cuộc đời và nhân thế. Ghi lại dấu vết về sự tồn tại cuả ta trong không gian và thời gian. Vì khiêm tốn mà khoá mồm mình lại, không dám nói lên sự thật khen chê rõ ràng chỉ để che đậy một sự dốt nát bần tiện kém cỏi mà thôi. Ngược lại tính kiêu ngạo ngông cuồng coi trời bằng vung là cái đức của một thiên tài. Nhưng cái điều quan trọng là người đó thực sự có cái gì đáng để kiêu ngạo không? Còn cái gọi là niềm tự hào ngu xuẩn cuả kẻ bất tài, dốt nát chẳng có cái quái gì cũng tự biạ ra để tự hào là cái nhân cách kém cỏi cuả kẻ tiểu nhân, bần tiện mà thôi. Ví dụ sự tự hào ké cuả ông Hồ Chí Minh về cái gọi là tập Ngục Trung Nhật Ký có phải là một sự tự sỉ nhục, vô liêm sỉ hay không? Ông ấy có phải là tác gỉa đâu mà con cháu ông lại tự hào ông là danh nhân văn hóa thế giới. Tập nhật ký thơ chỉ viết những điều tủn mủn vụn vặt của một ông Hồ nào đó than vãn cảnh tù đày. Mọi cảnh ngộ được tóm tắt thành những câu thơ cực ngắn từ chuyện ăn ngủ ghẻ lở bí đái toàn những chi tiết tầm thường chả có gì đáng là văn học cả.

Hồ Chí Minh Sản Phẩm Cuả Nạn Mê Tín Dị Đoan


 

Hiện tượng Hồ Chí Minh là vết nhục có một không hai trong lịch sử Việt Nam. Những thế kỷ sau mọi sự thật về con người Hồ Chí Minh chắc chắn sẽ được trần truồng lôi ra ánh sáng như một con ác quỷ. Một câu truyện tiếu lâm mà người nước ngoài sẽ mang ra để nhạo báng chế riễu người Việt Nam?

 

Tôi không tin người Việt Nam quá ngu xuẩn và đần độn đến mức mất hết cả lý trí và cảm giác, nhận thức, hiểu biết, đánh giá, nhận xét về Hồ Chí Minh.

 

Nhưng vì sao lại ra cơ sự này? Một con người trình độ học vấn quá kém cỏi, bất tài, tàn nhẫn, dâm dục, nhân cách kém cỏi, bỉ ổi đê tiện như vậy lại được người đương thời xây tượng trong chuà, xây lăng để giữ xác?

Hiện Tượng Nguyễn Ngọc Ngạn


 

"Mạn đàm với nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn về shows 30-4"

 

Tôi thấy ông Ngạn này trên video clip nói năng rất trôi chảy lưu loát. Bởi vì người phỏng vấn ông ta là một cô gái trẻ cứ chú chú cháu cháu, mà mồm mép ông Ngạn thuộc loại tràng giang đại hải. Ông ta nói năng theo lối lý sự cùn, chày cối, biện bạch rất giảo hoạt. Tiếc rằng người phỏng vấn chưa có đủ trình độ uyên thâm để phản bác chặn được họng ông Ngạn lại mà chỉ như cảnh vú em mớm sưã cho Baby mà thôi. Cô gái hình như phù hoạ đồng tình thêm cho cái sai cuả ông Ngạn.

Hiện Tượng Hồ Chí Minh Và Thảm Hoạ Dân Tộc


 

Hồ Chí Minh là vết nhơ của lịch sử, một nghiệp chướng mà dân tộc Việt Nam phải gánh chịu. Cũng giống như Hitler là thành phần vô sản. Hitler còn nghèo hơn cả ông Nguyển Tất Thành từ thuở hàn vi.

 

Hitler coi như là người Áo, cha là ông Aloi Hitler thường xỉ mắng, đánh đập Hitler đần độn tăm tối. Chỉ vì sau một vụ hiếp dâm mà sinh ra ngã quái nhân này. Bà Clara là một người đàn bà Do thái, nếu theo luật hiện hành cuả nhà nưóc Israel thì Hitler được gọi là người Do thái. Theo định nghiã cuả hiến pháp Israel về người Do thái: Ai có người mẹ là người Do thái thì được công nhận là Do thái toàn phần. Còn ai chỉ có ngưòi cha thì chỉ được coi là Do thái một nưả. Do thái là quốc gia duy nhất trên thế giới, con cái theo nòi giống cuả người mẹ. Hitler là kẻ diệt chủng cũng vì lý do cá nhân, từ thuở thiếu thời ông ta căm thù các bác sĩ Do thái và các giáo sĩ Do thái. Vì họ hay khuyên bà mẹ giáo dục dạy dỗ đưá con bệnh hoạn này theo truyền thống Do Thái. Hitler oán hận mẹ mình đã già rồi con sinh ra ông ta, thiếu đi một hột dái…. Ông ta mang bệnh khùng từ nhỏ.

Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2026

Đôi Dòng Chia Sẻ Với Cù Huy Hà Bão.

 

Cám Ơn Anh Thi Sĩ Lu Hà


Em nước Việt anh nơi trời Mỹ

Cám ơn anh thi sĩ Lu Hà

Thơ anh đọc rất sâu sa

Đàn em trong nước đọc là vỗ tay

Anh cứ viết hàng ngày em đọc

In thơ anh phát dọc xóm làng

Quyết tâm vạch mặt quan tham

đến khi cộng sản việt nam chẳng còn

Đôi Điều Suy Nghĩ Về Bài Báo Cuả Chung Mốc:" Nói Với Việt Kiều "

 

 

Bài báo cuả ông Chung Mốc đăng trên báo Tổ Quốc được nhiều người tranh luận sôi nổi. Bên cạnh những ý kiến xây dựng chân thành cám ơn ông Chung Mốc và cũng có những ý kiến rất hung hãn chửi bới thoá mạ ông Chung Mốc và tôi rất tục tằn kém văn hoá. Đến nay có 14 người tán đồng và 12 người phản đối.

 

Ví dụ chửi bậy :

 

Việt SA | Tháng Năm 22, 2012

Đúng là ông Lu Hà bị chửi là mù ông viết ” Chung Mốc Là một con người có trí tuệ hiểu biết sâu sắc rất đáng kính trọng và ngưỡng mộ”

Đôi Điều Muốn Bàn Với Nữ Thi Sĩ Thi Nguyên

 

Trong nhà Phật thường hay nói đến tâm khẩu ý. Tâm là cái thành ý bên trong ta phải tinh ý lắm mới biết được, như kim vàng dưới đáy biển sâu. Khẩu là mồm miệng lời nói ra cái gì? Người tử tế thường đơn giản ngay thẳng có sao nói vậy, bọn ma tà lưu manh thì văn hoa lá cành theo kiểu nhai lại học thuộc lòng. Mỗi khi nổi cơn sân hận thì lỗ mãng cục cằn thô bạo nhất là ngón nguyền ruả người ta điên loạn bệnh tật, xấu xí già nua mắt toét bụng ỏng, đại để cái gì xấu xa bẩn thỉu nhất thì chúng phun ra theo kiểu công an cộng sản nhà nghề qua tra tấn xỉ nhục người tù chính trị chúng hay độc miệng như: cứt đái, phản động, bơ thưà sưã cặn, hoặc vu khống trắng trợn v. v...

Cám Ơn Hai Ông Lê Phan Và Bùi Tín

 

Bài phản hồi này đã viết cho ông Lê phan, nhưng khi đọc bài báo cuả ông Bùi Tín.Nên xét thấy Bùi Tín và Lê Phan cùng chung một một nhận thức. Nên tôi đã kopien lại vào đây

 

Ông Lê Phan viết rất hay rất đúng. Cuộc chiến tranh ở Việt Nam kết cục cũng có người thua kẻ thắng. Người thua rõ ràng là đế quốc đỏ Nga Xô về cái mộng gọi là xâm lăng, làn sóng đỏ theo cái chủ thuyềt điên cuồng mơ hồ cuả mình.Kẻ thắng triệt để là chủ nghiã bành trướng bá quyền đại hán. Nhờ nó mà Tàu cộng đã khống chế Việt Nam thành nước nhược tiểu lệ thuộc và thần phục mình. Việt Nam tự diễn biến mục nát thành một thuộc điạ cuả Tàu.

Cảm Nghĩ Qua Đọc Bài " Hiểu Đời "

 

Một vị giống như một cao tăng đắc đạo. Tuy rằng rằng vẫn còn mai danh ẩn tánh không chiụ cho biết tên họ, có lẽ tác gỉa vẫn còn vương vấn nặng nợ trần duyên? Bài bút luận "Hiểu Đời" mà tôi vô tình đọc được trong mục: "Tác giả tự post ở trang web Sài Mon Thi Đàn". Sau khi đọc bài này tôi thấy rất tâm đắc và cũng viết luôn một bài luận cũng về cái đề tài này, bàn luận thêm như thế nào là người sáng suốt, phân biệt được đúng sai và tương đối hiểu đời?

Ai Có Cảm Thông?

 

Tôi hay làm thơ kể lể chuyện đời, thỉnh thoảng lại còn viết bài tâm sự với các bạn muôn nơi để chia sẻ cho nhau những nỗi niềm nhớ nhà, tâm tình người thứ lữ ở nơi đất khách quê người. Tư tưởng cuả tôi thật ra cũng chẳng mới lạ gì. Nó chỉ mang một độc ý nghiã chán chường bi than trước cảnh đời đen bạc bất công, những đoạ đầy vô lý mà ta phải gánh chiụ. Những vần thơ vô thưởng vô phạt thanh tao trang nhã trong cảnh thanh bình hạnh phúc cũng hiếm hoi.Tôi gửi gắm tình cảm chủ yếu vào cho các cháu thanh thiếu niên Việt Nam,

chứ tôi không phải khoe tài, khoe chữ để làm quái gì với vài kẻ đố kỵ hẹp hòi. Họ thật vô lý cứ luôn tìm mọi cách chặn họng sỉ nhục tôi, với những từ ngữ sáo rỗng như kiểu cộng sản quen dùng: phô trương, phản động, cuồng ngôn, lộng ngôn….

Đôi Dòng Về Bài Thơ Tình " Viết Cho Chồng "

 

Không phải vô tình, hay ý trời xếp đặt mà tôi được đọc một bài thơ tình của một tác giả tên là Nguyễn thị Việt Nga.

 Theo tôi tác giả không phải là người làm thơ chuyên nghiệp có tiếng trong văn đàn, nhưng bài thơ cuả Nga đã khoan vào tâm hồn tôi một nỗi buồn bâng khuâng vẩn vơ ngớ ngẩn. Tôi cứ phải nghĩ mãi về nỗi khổ cuả Nga, về hoàn cảnh ngang trái bi lụy cuộc đời người thiếu phụ mà Nga đã bật ra thành những lời giản dị mà làm tan nát lòng người...Tôi buộc phải viết bài tâm sự này hay gọi là bình thơ cũng được. Nếu không viết ra thì lòng tôi cũng khó chịu vô cùng. Mình tự dưng vô cớ mang nỗi buồn cuả một người phụ nữ xa lạ vào tâm hồn mình và tự làm khổ mình một cách vô lý vậy sao? Vậy thà viết ra để tự giải thoát còn hơn chôn dấu mãi nó ở trong lòng.

Văn Hoá Và Không Văn Hoá

 

Nhân dịp mấy ngày gần đây, trên trang báo tổ quốc xuất hiện một đàn ruồi xanh, sản phẩm thành quả cuả cái gọi là trăm năm trồng người cuả Hồ Chí Minh đã ra mặt điên cuồng tấn công mặt báo dưới dạng ý kiến phản hồi như những tên Khách, Hai Ngoai Tham Lang, Hoang Sa v.v...Tôi cũng rất thông cảm muốn được chia sẻ tâm trạng, tâm tình với một số bạn có công tâm đòi ban biên tập truy tìm nguồn IP xoá bỏ những ý kiến phản hồi này đi. Xoá hay không là quyền cuả Ban biên tập. Riêng tôi cũng xin đăng lại một bài báo tôi đã viết về hiện tượng này

Thân Tứ Đại

 

Từ xưa đến nay, đọc sách thánh hiền; Có bàn nhiều về cái ĐẠO làm người. Quả thực làm một ngườì tử tế ích quốc lợi dân như cụ Nguyễn Trãi, Phạm Lãi, Trương Lương khó lắm. Nhưng làm những thằng đểu lưu manh tàn ác như Tần Thủy Hoàng, Hitler, Stalin thì dễ vô cùng. Cả ba ở tuổi thiếu thời đều có một cuộc đời bi thảm, bị chèn ép và lớn lên họ trở nên hung tợn, dã man, tăm tối vô cùng đầy sân hận với nhân thế. Họ muốn sống hơn người và được trả thù đời.

Văn Chương Là Bản Thể Của Linh Hồn

 

 

Trong văn chương có thơ phú là bản thể tinh tướng của linh hồn, buồn vui sướng khổ xót xa cay đắng thất vọng chán chường đều có thể viết ra được thành thơ. Nếu người ta biết qua vài kỹ năng tiểu xảo nho nhỏ thì cũng có thể làm ra một bài thơ tàm tạm. Đôi khi cũng có người hứng lên thì làm thơ, hoạ thơ để nghêu ngao để tiêu dao tháng ngày. Làm mãi sẽ thành thói quen đam mê rồi bỏ thời gian để tra cứu nghiền ngẫm về nghệ thuật thủ pháp. Người có thiên phú thì tiến bộ nhanh, người không có thiên phú thì chỉ làm thơ cầm chừng miễn là có tấm lòng là được rồi, cũng là đáng khen, chẳng còn hứng thì bỏ đấy thì có sao đâu?.

Tuổi Xế Chiều Chiếc Lá Vàng Rơi

 


Tuổi Xế Chiều

chia sẻ tâm tình cùng Vũ Lan Phuơng.

 

"Tuổi già như gió mùa thu

Cái răng thì rụng ái u thì bùn"

 

Thôi đành còm cõi trí lùn

Về thời con trẻ lun cun sớm chiều

Đôi ta nay hết yêu kiều

Hom hem móm mém tiêu điều hoàng hôn

Tố Hữu Và Đám Đàn Em Là Tội Đồ Lớn Nhất Của Lịch Sử Thi Ca

 

 Cái thời tự lực văn đoàn, trăm hoa đua nở, văn chương hiện thực xã hội chủ nghiã thì tôi còn đang bú mớm, hoặc còn đang mải chơi bi chơi đáo chứ có biết gì đâu. Nay mái tóc đã điểm bạc lại định cư ở nước ngoài từ lâu. Nhưng vì nhớ nhung Tổ quốc và thèm nói tiếng mẹ đẻ mà tôi nhẩn nha làm thơ viết văn. Qua đọc các báo điện tử trên mạng tôi mới biết là dân tộc ta đã trải qua một thời kỳ dài hâm hấp dở hơi theo nền mạo hoá Mácxít do Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Tố hữu và đám đệ tử chủ xướng. Các văn thi sĩ chân chính tài ba bị đảng tẩy não và cạo lông đấu tố phê bình khổ nhục như thế nào? Họ rêu rao về đường lối văn nghệ cuả đảng, nghệ thuật vị nhân sinh: nhà nhà làm thơ, người người làm thơ và viết văn.

Các văn sĩ cách mạng vưà thoát nạn mù chữ nổi lên như diều gặp gió. Họ tuyên dương về văn thơ hiện thực xã hội chủ nghiã. Theo tôi thì làm quái gì có dòng văn thơ hiện thực xã hội chủ nghiã để ca ngợi chế độ Xã hội, xã hội chủ nghiã giàu có tươi đẹp vạn lần tư bản? Chỉ có dòng thơ Con Cóc thôi.

Thơ Tôi Khác Thơ Tố Hữu Về Nội Dung Và Nghệ Thuật (1)

 

Thật ra tôi rất ít thời gian để đọc cái loại thơ hiện thực XHCN ba lăng nhăng cuả ông Tố Hữu. Nhưng do một sự tình cờ mà tôi làm bài thơ với tiêu đề :" Bầm Ơi "

Một sự trùng hợp ngẫu nhiên về cái tiêu đề, nhưng nội dung bài Bầm Ơi cuả tôi hoàn toàn khác với bài "Bầm Ơi " cuả ông Hữu. Cũng chỉ vì có một ngã nặc danh là Cam gì đó, chữ viết tắt: công an mạng.

 

Người này ăn nói rất hỗn hào có ý như là tôi thuổng thơ Tố Hữu và chửi bới tôi thậm tệ trên mạng Internet. Vì vậy tôi buộc lòng phải bỏ thời gian viết hẳn một bài về giá trị nội dung tư tưởng nghệ thuật bài "Bầm Ơi" cuả Tố Hữu.

Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2026

Thông Tin Và Đui Mù

 

Tuổi trẻ Việt Nam quốc nội và hải ngoại tràn ngập trong niềm hân hoan được tiếp cận với mạng lưới thông tin điện toán toàn cầu. Bao nhiêu những bưng bít o bế của chính quyền nhà nước cộng sản cũng cảm thấy bất lực trước sự thật sáng rõ như ban ngày cuả nền văn minh thế giới.

 

Chủ thuyết, lý tưởng, tư tưởng, hoài bão, khát vọng, trung thành, niềm tin… tự nó trở thành những từ ngữ sáo rỗng, bệnh hoạn, nhạo báng và miả mai. Nhưng người ta vẫn cứ phải cần đến nó để nâng đỡ tấm thân rệu rã mục nát cuả thần tượng xã hội, xã hội chủ nghiã quái đản. Vẫn cần đến nó là những giá trị tinh thần gỉa tạo nuôi sống chế độ. Chừng nào đám trí thức còn bạc nhược, dân chúng còn bị đàn áp bưng bít thông tin. Sách lược cao thâm nhất cuả cộng sản là luôn tâng bốc nịnh đầm vuốt mông xoa bóp nhũ hoa dân chúng: Anh hùng, bất khuất, thông minh, dũng cảm, trí lược, tài ba… Họ luôn tìm cách đánh vào niềm tự hào xa xưa của dân tộc, lòng tự trọng cò con, tự ái danh dự suông cuả dân chúng, mà cố tình bưng bít những thủ đoạn nhồi sọ ngu dân đến tận cùng.

Trịnh Công Sơn Một Thiên Tài Cóc Ghẻ Méo Mó Của Nền Văn Nghệ Tuyên Truyền Cộng Sản

 

Tôi muốn nói thẳng ra một cách công khai đàng hoàng trước công luận. Theo tôi đảng cộng sản Việt Nam có ý đồ dùng hai tên việt cộng là nhà thơ nhạc sĩ trong chính sách hủ hóa nhồi sọ ngu dân, phục vụ cho mưu đồ chiến lược Hán hóa của họ.

Điển hình chúng cố thổi phồng hai tên Diệu và tên Sơn là thiên tài gì đó.

 

Tên việt cộng Ngô Xuân Diệu tôi đã đọc thơ hắn, chán vô cùng vì tối nghiã. Trong các nhà thơ Việt Nam tôi thưà nhận tài năng và tình cảm chân thành cuả các ông Tản Đà, Nguyễn Bính, Hàn Mạc Tử, Hồ Dzech, Vũ Hoàng Chương và một số vị khác. Thường thường thơ các vị này tôi cố nhẩm thuộc lòng rồi hôm sau quên béng đi cũng chẳng sao, vì tôi nguỡng mộ mà muốn đọc đi đọc lại. Riêng Ngô Xuân Diệu tôi chỉ đọc một lượt cho hết vì muốn tìm hiểu tài năng cảm hứng cuả y. Nhưng tôi chỉ ưng có mấy câu như: Làm thi sĩ nghiã là ru với gió, mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây … Còn toàn bộ tôi muốn ném tất cả ngay vào sọt rác vì tối nghiã đơn điệu nhạt nhẽo vô cùng. Trái lại người đời thì nâng niu hít hà khen thơm. Bởi vì cảm thụ văn chương của tôi là tâm linh. Người đời nuôi thân thành nô tài, nuôi chí có thể là nhân tài, nuôi tâm là cái hướng tới thấn linh và thiên tài. Theo tôi cảm thụ thơ hứng của Ngô Xuân Diệu là nuôi thân, mục đích sống là vật chất và cung phụng cống hiến cho quyền lợi đảng. Nhà thơ gì mà cùng vào hùa với Trường Chinh đấu tố xỉ nhục cả cha mẹ mình. Anh ấy hèn thì thơ phú của anh cũng hèn với hàng chục bài cỗ động bạo lực, ca ngợi chém giết ra tay tàn độc hạ thủ bạn bè thi nhân văn sĩ của mình trong tự lực văn đoàn và nhân văn giai phẩm không ai bằng Xuân Diệu và Tố Hữu. Chính Ngô Xuân Diệu lại tự đốt đi những bài thơ con cóc vô nghiã đó, vì bị đảng phê bình. Như vậy coi như không tính nưã là có những bài thơ này, vì tự Xuân Diệu đã hoá tro, thành hàng mã tất cả. Nhưng ở miền Nam vẫn mang ra giảng dạy cho học sinh thời đệ nhất đệ nhị cộng hoà? Riêng nhà thơ Bùi Giáng thì mắng thẳng cẳng: Mẹ cái thằng Diệu chỉ được cái viết láo. Theo tôi Xuân Diệu trở thành người không biết làm thơ, vì vẻn vẹn có hơn trăm bài làm trước năm 1945 thì lại tự đốt đi? Bây giờ không thể nhổ đi lại liếm lại vinh danh Xuân Diệu là nhà thơ cuả dân tộc mà chính đảng và Xuân Diệu đã từ bỏ phỉ nhổ những bài thơ đó. Không ai vinh danh những bãi nước bọt mà tự chính mình đã nhổ ra.

Tấn Trò Đời Cuả Văn Chương Cộng Sản - Bệnh Lẩm Cẩm Của Các Mác

 

 Đã có thời. Nửa dân số loài người chúng ta đã trải qua hơn một thế kỷ dài đằng đẵng trong mơ mộng hão huyền. Chúng ta bị ngã triết gia già Các Mác mớm hơi thổi ngạt. Lão thày già ma giáo thất nghiệp giá áo túi cơm này đã huỷ hoạo tâm hồn nưả dân số loài người khốn khổ chúng ta.Lại còn bị thêm anh chàng I Van hói đầu rụng lông, rụng tóc vì bệnh tiêm la bỏ thêm buà mê, thuốc lú, xui đám dân nghèo thợ thuyền làm nên cách mạng tháng mười ở nước Nga là một sự bất hạnh cuả quả điạ cầu.

Tâm Sự Văn Chương Với Anika Trinh

 

cảm hứng thơ tứ từ đĩa ổi xanh

 

Cám ơn em điã ổi xanh để cho anh có cảm hứng thơ tứ tức thời, rất ngẫu hứng. Làm thơ là một loại hình nghệ thuật sáng tạo cuả ngôn ngữ và tình thần.

Phải đọc nhiều, là người từng trải vô tư thẳng thắn hỉ nộ ố ái phải rõ ràng. Không câu nệ tiểu tiết thể loại hình thức dài ngắn. Lúc cần viết dài thì dài theo trí tưởng tượng mênh mông vô bờ bến, thật tự do hưng phấn không giới hạn thời gian, câu chữ, cố gắng sắp xếp theo một trật tự logich hợp lý cân đối không thưà không thiếu v. v... viết say xưa đến bao giờ không còn tưởng tượng được nưã thì thôi. Lúc cần ngắn thì hết sức ngắn cò kè từng chữ như đường thi niêm luật chặt chẽ thông hiểu tường tận.

Tâm Hồn Thơ Văn

 

Tạo hóa đã sinh ra loài người, cỏ cây muông thú, trái đất, bầu trời , trăng sao v.v…thứ gì cũng theo một cặp đực cái, âm dương, chuyển động tuần tự theo phong thủy ngũ hành. Văn và thơ là sản phẩm của trí tuệ, tinh thần cũng không phải là ngoại lệ. Văn là chồng, thơ là vợ, như dương với âm, có lúc như nước với lưả. Còn muốn cân bằng cả âm dương, đực cái thì tạo ra trung hoà , chắc chắn ta không còn khả năng phát triển nưã như ta gọi thường gọi là đồng cô, đồng bóng, hay là đồng tính luyến ái. Thường thường thì dương thịnh âm suy và ngược lại âm thịnh thì dương suy. Trong âm có dương và ngược lại trong dương cũng có âm. Cái gì cứ đổ xô mãi về một cực đến tận cùng thì lại thường đảo chiều phát triển ngược lại.