Từ xưa đến nay, đọc sách thánh hiền; Có bàn nhiều về cái ĐẠO làm người. Quả thực làm một ngườì tử tế ích quốc lợi dân như cụ Nguyễn Trãi, Phạm Lãi, Trương Lương khó lắm. Nhưng làm những thằng đểu lưu manh tàn ác như Tần Thủy Hoàng, Hitler, Stalin thì dễ vô cùng. Cả ba ở tuổi thiếu thời đều có một cuộc đời bi thảm, bị chèn ép và lớn lên họ trở nên hung tợn, dã man, tăm tối vô cùng đầy sân hận với nhân thế. Họ muốn sống hơn người và được trả thù đời.
Mao trạch Đông, Hồ Chí
Minh cũng không ngoài hệ luỵ này, tuy trí thông minh tài năng ích quốc lợi dân
có hạn. Nhưng lại giỏi thủ đoạn cuả phường lục lâm thảo khấu, mưu mô ám toán hại
người để củng cố điạ vị cá nhân. Những thủ đoạn lưu manh rất côn đồ theo kiểu
anh chị, hơi một tí là thủ tiêu ám sát kẻ
khác không nương tay; như say máu giết người là những cơn nghiên vậy?. Theo
phân tích cuả những chuyên gia thần kinh tâm lý học thì chỉ số IQ cuả họ chỉ ở
dưới mức trung bình cuả người bình thường. Nhưng cái họ vượt lên trên mức bình
thường đó là cái tài đóng kịch và rất gian trá. Họ biết lấy lòng lũ đàn em thân
tín ác ôn. Biết cách chinh phục, khống chế sự trung thành cuả họ. Nói thẳng những
con quái thái này có nhiều kinh nghiệm khả chiếm đoạt phần hồn yếu ớt cuả con người. Biết cách thôi
miên mê hoặc người bằng những giáo điều bàng môn tả đạo, như cách khống chế
theo tiếng sáo dạy rắn cuả các nhà ảo thuật Ấn Độ, biết cách huấn luyện, chỉnh
huấn thường xuyên theo kiểu gõ chuông nuôi chó tạo ra những phản xạ có điều kiện
cuả giáo sư sinh vật học Pavlov.
Với những kỹ năng, xảo thuật này để biến con người hiền
lành thành những sát thủ khát máu, giết người chớp nhoáng, biết xoá bỏ dấu vết để thẳng tay để củng cố
điạ vị quyền lực cho mình .Ngày xưa các đội ám sát cuả tướng Giáp tạo dựng ra vụ
án Ôn Như Hầu để tiêu diệt Quốc Dân Đảng và các đảng phái tôn giáo khác. Như
các đội biệt động Sài Gòn trong thời đệ nhất đệ nhị cộng hoà, các đội đánh bom
tự sát cảm tử cuả nhóm hồi giáo quá kich cuả tên trùm Osam bin Laden mới bị giết
gần đây v.v... Cái điều tồi tệ, khốn nạn đó lại phát triển mạnh trong bộ óc cuả
những tên như: Lê Nin, Stalin, Hitler, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Polpot, cha
con họ Kim.
Hitler chỉ có hai bàn
tay trắng từ chỗ chui rúc ở trại tế bần mà trở thành lãnh tụ đảng quốc xã . Mao
trạch Đông chỉ là một ngã nông dân thủ cựu,
cả đời không biết đánh răng vệ sinh miệng. Một giáo viên tiểu học ngu dốt mà cũng
ti toe triết học Mác và trở thành lãnh tụ tối cao. Hồ Chí Minh từ một anh chàng
rưả bát ku li bụi đời, do một sự tình cờ mà vào Đảng xã hội Pháp, rồi trở thành
gián điệp ăn lương quốc tế cộng sản. Và cuối đời cũng thành lãnh tụ tối cao cuả
bầy ác ôn chó săn được thuần dưỡng theo
kiểu gõ kẻng, hô khẩu hiệu.
Có lẽ cũng là do định
mệnh cuả loài người và cuả mỗi dân tộc mà phải chiụ cái khổ nạn này chăng? Đã
là cha ông tổ tiên tất nhiên ta ca ngợi rồi, không lẽ ai lại tự vả vào mặt mình
vào tổ tiên mình, chê bai tổ tieren mình? Nhưng thử hỏi cha ông ta có mang nợ với
người Chiêm quốc không? Nòi giống này bị đồng hoá là vì ai? Ngày nay thế giới đã văn minh rất nhiều, tự
do phát triển chung sống hoà bình. Vấn đề cướp bóc chiếm đoạt lãnh thổ cuả nhau
đã lỗi thời, hoạ chăng còn xót lại vẫn là Việt Nam, Tàu khưạ và Bắc Triều Tiên
và các nước Hồi giáo phong kiến lạc hậu.
Thật vậy, thế giới văn minh như Mỹ và Tây Âu không có tham vọng làm đế quốc
thực dân, chiếm đoạt thuộc điạ như ngày xưa nưã. Chuyện bọn Tàu lấn chiếm cướp
đoạt đất đai cuả ta, những quần đảo là một điều vô lý trong thời đại thông tin
khoa học kỹ thuật.
Theo tôi con người là
trung tâm cuả vũ trụ, mỗi con người là một tiểu ngã nằm trong cái đại ngã cuả
nguồn suối lương năng hạo nhiên vũ trụ tạo thành. Nguồn gốc loài người vẫn còn
là một bí ẩn, sinh ra từ đâu và đi về đâu?
Vẫn còn là vấn đề phải bàn luận tranh cãi nhiều? Không thể đơn giản tuỳ
tiện như mấy cha cộng sản, vô cơ, hữu cơ, rồi chim cá, bò sát, khỉ tổ rồi là
thành ngườì. Chẳng có thần thánh, linh cảm quái gì hết, chết là hết. Có phạm tội
ác cũng chẳng ai bắt phạt đâu mà sợ. Tự con người tôn xưng những ngã ngu dốt vô
học bệnh tật lên làm thánh thần và ban cho cái quyền sát sinh như Hitler, Mao
Trạch Đông, Stalin, Hồ Chí Minh là một sự hồ đồ nhầm lẫn. Bắt hàng triệu nhân
dân, trí giả, danh sĩ phải quỳ nạp phụng thờ chỉ có ở các nước độc tài chậm tiến
và lạc hậu.
Ngày nay người ta có
thể mổ sẻ cưa cắt phân tích chi li trong phòng thí nhiệm từng tế bào cũng chỉ
thấy những nguyên tố không ngoài bốn chất đại cơ bản như nước, lưả, đất và gió.
Đạo Phật gọi là thân tứ đại. Phần tâm linh, linh hồn siêu đẳng mới là cái ta cần
bàn.Tu nhân tích đức, ích quốc lợi dân, hoặc ích kỷ hại nhân, tàn ác bất nhân cũng
từ đó mà ra. Nhưng một điều chắc chắn, nhân quả tương báo thì luôn sảy ra. Ác
giả ác báo, thiện giả thiện báo đời nào chẳng có. Thử hỏi: Hitler, Stalin, Mao
Trạch Đông và Hồ Chí Minh sống có hạnh phúc không? Họ có hay lén khóc thầm
không? Có hay nhiều đêm ác mộng ,khi mơ thấy những hồn ma, bóng quỷ về đòi trả
mạng không? Cái này còn là những bí mật đời tư mà đảng cuả họ vẫn còn dấu nhẹm
đi. Ý thức và vật chất, thể xác và tâm linh, tình yêu và căm thù là những cặp
pham trù chia loài người thành hai loại THIỆN và ÁC. Trục thiện thường là ý thức,
tâm linh, tình yêu…Còn trục ác là vật chất, thể xác và căm thù.
Vì theo trục ác nên những
người cộng sản khi lãnh tụ chết đi họ thường hay giữ lại cái xác thối cuả lãnh
tụ để làm kỷ niệm. Còn phái theo trục thiện thì coi thân xác là giả tạm cái
đáng tôn trọng là ý thức, tâm linh, tình yêu… đáng để lưu danh muôn thuả. Nên họ
thường gay chôn đi hoặc hoả táng. Trung Cộng, Việt Nam và một số nước cộng sản
đã tìm mọi cách để giữ cái xác thối cuả lãnh tụ để cho thiên hạ ngửi dù cho có
máy móc làm lạnh là vì họ là những kẻ vô thần, tôn thờ vật chất. Họ đã cố tình chống lại quy luật cuả tự
nhiên,cuả ý Chuá, ý trời. Sinh tử hoại diệt.
Bản chất cuả cộng sản
là là tham lam cố vị, vật chất .Nên họ tôn thờ kẻ đã mang nhiều quyền hành bổng
lộc tiền của cho họ và gia đình họ. Kẻ đã làm một cuộc đổi ngôi biến con người
tài hoa thành giun dế nô lệ và ngược lại thay cóc nhái giun dế, bần cố vô sản
lên làm người và trở nên thành giàu có,
trở thành chuá đất, quý tộc rỏm. Quá trình đổi ngôi thứ, hoán đổi vị trí, trái
với quy luật tự nhiên này,người thành
người thành nô lệ và chó đười ươi
làm người. Người cộng sản gọi là cách mạng vô sản.Một cuộc cách mạng, đổ máu,
chết chóc gây chiến tranh, nhằm tiêu diệt hết tất cả những thành phần gọi là tiến
bộ văn minh trí thức là phương thức đạp đổ cái trục thiện xuống đất. Ý thức,
tâm thức, tình yêu, tôn giáo… trở thành
đối kháng thù hận.Tiêu diệt, tình yêu, căm thù kẻ khác yêu thương chỉ có người
cộng sản mới làm như vậy. Bọn công an mật vụ cộng sản Đông Đức ngày xưa từng
nói với các tù nhân kẻ thù giai cấp: Wir vernichten alles . Was du liebst? Chúng tao sẽ tiêu giệt tất cả những gì mà mày
yêu dấu. Cái yêu dấu cuả con người bản thiện chúng ta là gì? Tâm linh thánh thiện,
tâm hồn văn thi sĩ chân thật, cha mẹ, ông bà, vợ con, quê hương, tổ quốc. Cộng
sản muốn tiêu diệt tín ngưỡng tôn giáo, theo họ là hòn đá tảng cản bước một thế
gìới đại đồng. Họ muốn trở thành quỷ Sa Tan thay Thiên Chuá để quyết định sự sống
và kiểm soát cả thể xác tư tưởng muôn
loài. Để kết thúc bài tâm bút này xin tặng các bạn bài thơ tôi gọi luôn là „
Thân Tứ Đại“, ta bàn xem nó có đáng quý không mà vì nó mà bao nhiêu ác quỷ đã gây bao oán hận cho đời? Bài thơ viết về
thân tứ đại dài, nếu ai đó không thích thì đừng đọc. Tâm lý ai cũng thích đọc
những bài thơ ngắn, hay thì họ học thuộc lòng. Còn những bài thơ dài dằng dặc,
không phải do mình làm ra mà ý nghiã thì lại khó hiểu, sẽ tạo ra cảm giác bực
mình khó chịu. Những vị này tôi khuyên đừng nên đọc thơ là tốt nhất. Vì có đọc
cũng không hiểu ,sinh ra bực bội cau có nhăn
nhó mệt mỏi nhức đầu rắm rối và vội cho rằng miên man vô tận vô tích sự.
20.5.2011 Lu Hà
Thân tứ đại
Adam từ đất nặn ra
Thổi thêm sinh khí Eva
ra đời
Phỏng theo thiên chúa
hình hài
Sáng soi thế kỷ muôn
loài tạo ra
Từ ngày thái tử Đạt Đa
Gót chân sen nở ta bà
nổi trôi
Luân hồi chuyển kiếp
ai ơi
Chúng sinh nghiệp chướng
nên đời khổ đau
Khổng nho do dự nguyên
cơ
Tử sinh đâu dám vi vô
luận bàn
Quỷ thần chứng dám hiền
nhân
Cõi người chẳng đặng
dám bàn âm cung
Thày già cốt cách âm
dương
Đạo sinh ra một một
vương ra mười
Muôn loài tiểu ngã
sinh sôi
Trở về chính đạo luân
hồi tự nhiên
Từ ngày học thuyết
Darwin
Hoài nghi tiến hoá ưu
phiền từ đâu?
Vô thần mượn cớ lu loa
Cho rằng cụ khỉ cha
già dân gian
Gian manh khỉ độc lường
gàn
Bảo nhau sùng bái
thánh nhân giống nòi
Trải bao vật đổi sao rời
Sáu ba năm đã lệ rơi
máu tràn
Miếng ăn quá khẩu
thành tàn
Độc tài đảng trị muôn
dân âu sầu
Kiêu binh ngạ qủy đầu
trâu
Ô danh sử sách uế xù
non sông
Văn nô mượn bút khoa
trương
Làm thơ viết báo tán
dương hoang đường
Chém cha cái lưỡi
không xương
Từ không nói có viển
vông to mồm
Dân ta vốn dĩ ngàn năm
Kính trên nhường dưới
tình thâm dãi dầu
Tôn ty đùm bọc thương
nhau
Con Hồng cháu Lạc cơ đồ
Việt nam
Hiếu sinh kính trọng
thánh nhân
Ngày nay cộng sản gian
ngoan tận dùng
Trắng đen tráo trở vô
cùng
Thi đua bồi bút tâng
công bợ đời
Râu ria trát phấn cho
người
Tấm thân tứ đại túi
giòi thời gian
Khom lưng sùng bái cá
nhân
Tiểu nhân đắc ý chó
săn cắn người
Bịp nhau đến thế trời
ơi!
Nghìn thu nào hết tanh
hôi bạo tàn ?
Trải bao gió núi mưa
ngàn
Tấm thân tứ đại rã tan
phong trần
Đa mưu khổ nhục lừa
dân
Áo nâu túi vải cù lần
suối reo
Quả cà muối mắm hạt
tiêu
Điã vừng muối lạc liêu
xiêu lòng người
Diễn viên kịch sĩ đười
ươi
Râu ria tỉa tót học
đòi hiền nhân
Thanh tao thi sĩ dâm ran
Lời vàng ý ngọc chứa
chan dạy đời
Thâm cung kín cổng
ngôi trời
Văn chương ba thước đố
ai nghi ngờ
Hồn thơ mẹo mực dư thừa
Chuột trơ mặt thật
cháy nhà biết chưa
Bài thơ chúc tết nôm
na
Vần này ý ấy suy ra thợ
rồi
Cứ theo khẩu khí mà
soi
Rõ ràng một vực một trời
cách xa
Cũng từ một người mà
ra
Ngục trung nhật ký
ngâm nga qủy thần
Nôm na mách qué việt
gian
Xỏ bài thơ cóc đón
xuân huy hoàng
Hỏi ai có khí văn
chương?
Trước sau vẫn thế mênh
mông biển hồ...
Có ai tận mắt bao giờ
Thấy chàng thi sĩ hồ đồ
làm thơ?
Bao nhiêu ẩn số đoán
mò
Lưu danh sử sách thập
thò thi nhân
Tấm thân tứ đại nhục
nhằn
Tâm hồn cằn cỗi thế
gian u buồn
Chết đi để lại oán hờn
Từng trang dối trá dần
dần mở to
Gập ghềnh lịch sử
quanh co
Lâu la đệ tử che bao một
thời
Mây đen u ám ngang trời
Việt nam nhất định đến
thời tự do
Tấm thân tứ đại cho
qua
Adam Lão tử Đạt Đa nỗi
niềm
Sao không theo đức
thánh hiền
Than tro tứ đại ba miền
gió bay
Hồn ma sông núi cỏ cây
Miền trung khúc ruột đắng
cay thuở nào
Sinh thời tráo trở ba
đào
Phấn son chẳng quản
hương hoa chẳng từ
Mùi đời nếm trải từng
qua
Ái ân kín đáo qủy yêu
vật vờ
Then cài kín cổng tường
cao
Cao lương ngũ vị đàn
bà thiếu đâu
Tiếng thơm là vẫn trai
tơ
Bàn dân thiên hạ dật dờ trở
trăn
Tội nhân thiên cổ thế
trần
Truyền thưà tư tưởng
ruột gan mất rồi...?
Tìm trong sử sách ngàn
đời
Có ai dai dẳng ngủ
ngày thế không?
Một giờ tốn kém vô
cùng
Đủ nuôi trăm trẻ tang
thương bụi đời
Thôi thôi hãy dẹp đi
ngay
Tấm thân tứ đại cứu
nguy đói nghèo…
2008 Lu Hà
Trích lời
diễn giải của một Vị Sư : Tứ Đại là bốn cái lớn
trong vũ trụ: đất, nước, gió, lửa. Bốn chất này đi liền với hành tinh Trái Đất
ta đang sống . Đầu tiên là đất như đất nằm trên các lục địa như Mỹ châu, Á
châu, Phi châu, tượng trưng cho chất rắn . Nước ngoài đại dương, trên sông
ngòi, tượng trưng cho chất lỏng. Gió tức không khí giúp các động vật sinh sống,
tượng trưng cho chất khí còn lửa là năng lượng cho mọi hoạt động của loài người
có thể biến đổi chất đặc, chất lỏng thành chất hơi.
còn bản thân chúng ta
tứ đại là
Yếu tố đất: như tóc,
răng, da, thịt, xương, các cơ quan
Yếu tố lửa trong cơ thể
giúp năng lượng cho sự hô hấp, tiêu hoá, tuần hoàn
Yếu tố gió như không
khí trong phổi, hơi thở.
Yếu tố nước như máu, mồ
hôi, nước mắt, nước tiểu
nhưng cái thân tứ đại
này của chúng ta còn có 2 phần nội tứ đại và ngoải tứ đại
nội tứ đại là đất nước
gió lữa bên trong, chất cứng là thịt xươngthuộc về đất, chất ướt là máu , mồ
hôi thuộc về nước,hơi thở thuộc về gió, hơi ấm thuộc về lửa.Bốn món đó hợp lại
thành thân người . Nhưng thân ngươì hoàn thành tự nó không tồn tại, mà phải nhờ
ngoại tứ đại bồi bổ mơí sống.Ngoại tứ đại bồi bổ bằng cách nào ? Tôi xin hỏi hiện
tại lỗ mũi quý vị đang làm gì ?-Đang thở .Hít không khí vô là mượn ,thở ra là
trả.Mượn trả, mượn trả đều đều như vậy thân này mới sống. Trả ra mà không mượn
vào chừng năm phút là chết ngay .Khát uống nước là mượn vào một lát trả ra; đói
ăn vài chén cơm là mượn vào, một ngày trả ra .Nếu chúng ta mượn trả đều đều và
thông suốt thì sống, mượn trả không đều và không thông thì bệnh hoặc chết
HT THÍCH THANH TỪ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét