Thứ Năm, 8 tháng 7, 2021

Phải Chăng Mác Bị Thần Kinh ?

 


 

Điều này khó có một câu trả lời chính xác. Chỉ trừ khi mẹ ông ta sống lại và kể cho chúng ta biết: Sữa của bà nuôi thằng cu Mác từ nhỏ có bị nhiễm độc hay không? Hay bà ta cho Mác ăn những gì ? Hay vì thiếu nhiều Vitamin mà ông ta dốt nát như vậy? Đã dốt lại còn không biết điều, tốn công đọc sách, gom nhặt kiến thức rơi vãi cuả các nhà cho vào một bị, rồi trộn nháo nhào cả lên, bốc mùi men thối, sau mới cho mọi người ngửi, để hành hạ làm khổ sở, tâm não cuả hàng triệu người.

Thật vậy cả gần nưả dân số loài người trên trái đất đã trúng phải bả độc cuả ông ta. Những gì ông ta đạo văn, ăn cắp kiến thức cuả người khác, rồi lại viết bài phê phán họ thì mọi người đều biết cả rồi. Tôi không phải là một triết gia, càng không phải là một nhà bình luận, đọc sách không nhiều. Nhưng tôi không đến mức tối dạ cứ lao vào để đọc để nghiền ngẫm những gì Mác viết. Theo tôi: ông ta là kẻ bệnh hoạn đáng thương, một đạo tà ma giáo, một kẻ bị mắc bệnh thần kinh, nghèo khổ rách rưới, vợ già con đông, dở mếu dở cười cuả một giai đoạn lịch sửTa thường gọi là giai đoạn tích lũy tư bản, sản sinh ra những hệ lụy biến chứng cuả tư duy triết học. Bây giờ ta thử hỏi những trí thức trung bình ở các nước phương Tây đã có bằng đại học, họ có bao giờ đọc Mác và nhớ nổi một câu nói nào cuả Mác không? Tất nhiên là họ mỉm cười nhìn tôi như một thằng ngớ ngẩn từ hành tinh khác đến. Bởi vì đối với họ Mác là nhà triết học giở hơi, một gã cha ky chú kiết nào đó, nghe nói được các nước cộng sản tôn thờ lắm.

 

Tôi sinh ra ở Việt Nam, khi đến tuổi đi học, lần đầu tiên cắp sách đến trường cái đập vào mắt tôi là những bức ảnh cuả một ông tây râu xồm, treo ngất ngưởng trên tường. Dù không biết họ là ai ? Nhưng trong tâm hồn ngây thơ cuả tôi thì họ phải là những ông tiên, ông thánh gì đó đã mang hạnh phúc ấm no cho mọi người. Trong lòng tôi bồi hồi ngưỡng mộ lắm. Những năm đi học dưới mái trường xã hội chủ nghiã, tôi cũng rất hãnh diện khi người ta gắn trên ngực tôi cái huy hiệu Kim Đồng, rồi thắt vào cổ tôi cái khăn thòng lọng màu đỏ, và tôi hớn hở phấn đấu để trở thành đoàn viên thanh niên cộng sản.

 

Trở thành đoàn viên thanh niên cộng sản là bậc danh hiệu cao nhất cuả đời tôi. Ngoài ra đến nay tôi chẳng có cái danh hiệu quái gì hết. Hơn hai mươi tuổi tôi ra nước ngoài và hình ảnh mấy ông Tây râu xồm này cũng tự nhiên biến mất. Tôi sống ở đất nước quê hương cuả mấy ông râu xồm đó, muốn kiếm một bức ảnh để trang trí cho cái nhà xí, để làm thần trấn yêu xem chừng cũng khó quá, vì chẳng có ai in, chẳng ai chiụ bày bán như ở Việt Nam. Phải chăng Mác đầu thai nhầm quê hương? Theo tôi ông ta nên sinh ra ở Việt Nam hay ở Tàu mới đúng.

 

Nói về cái lý luận chày cối cuả ông thì dài lắm, nói dai như điả không ai bằng mấy thày ở ban tuyên huấn trung ương Đảng cộng sản Việt Nam. Cái tôi coi thường Mác chính bởi cái ý tưởng tuyệt đối bình đẳng cuả ông ta. Nếu xét từng điểm một, những khái niệm riêng rẽ cuả từng phạm trù mà ông ta cóp nhặt được thì chỉ đúng trong từng trường hợp cá biệt. Tôi không thích miên man, trích dẫn con cà con kê lôi thôi như duy vật biện chứng, duy vật sử quan, các quy luật biến đổi cuả vật chất… Hãy ném nó vào sọt rác, hãy để cái đó cho các nhà nghiên cứu chủ nghiã cộng sản, thưà hơi rỗi việc, lai dai như ở Việt Nam và Tàu Cộng, hay đám trí thức cánh tả hiện sinh nửa vời, phản Chúa như kiểu Nietzche gì đó say xưa mê dại. Các bạn có đồng ý với tôi không?

 

Người ta sinh ra chẳng ai giống ai, từ ngàn năm vẫn có vua có dân, xã hội có công, hầu, bá, tử, nam, có trí, công, nông ,thương….Có kẻ giàu người nghèo, có kẻ khôn người dại, có già có trẻ, có ốm có đau, có người rộng rãi hào hiệp quen bố thí giúp người nghèo khổ, ngược lại có kẻ sớm tối mặt cứ hằm hằm nhìn ai cũng thấy ghét, ky bo kiết xỉ, có kẻ buôn tàu bán bè ngược xuôi tất bật, trong khi đó lại có người sớm tối chỉ phe phảy cái quạt nhàn rỗi vô cùng, ngâm nga xướng vịnh, hoặc chăm sóc mấy chậu cây cảnh, có người mở miệng thì thao thao bất tuyệt, cổ kim tây đông, trên trời dưới biển đều tinh thông bác thuật cả, ngược lại có người miệng lúc nào cũng câm như hến, hoặc thật thà, ngây ngô như đếm, có ngươì đọc qua nhớ ngay có người lẩm bẩm mãi cả ngày vẫn không nhớ nổi một câu ca dao…. Tóm lại con người ta sinh ra không có sự bình đẳng tuyệt đối, luôn có sự khác biệt nhau về thể xác và trí tuệ. Có thế mới gọi là một xã hội.

 

Sự khác biệt về lối sống, lối suy nghĩ, lối làm việc là cái tự nhiên cố hữu muôn thuở cuả loài người cho đến khi trái đất này tự nhiên nổ tung đi. Tôi nói là giả sử thôi, chứ ai lại dại mồm dại miệng muốn trái đất nổ tung đi thì mình sống ở đâu? Và cũng có thể lắm vài triệu nămm sau ai biết đâu được, trái đất cũng chỉ là một vật thể mà đã là vật thể thì cũng phải chiụ theo quy luật luân hồi sinh trưởng hoại diệt có phải không các bạn?

 

Cái tôi muốn bàn là ông Tây râu xồm Các Mác đó có phải bị thần kinh phân liệt không, mà ông ta hoang tưởng như vậy? Theo tôi con người chúng ta là trung tâm cuả vũ trụ, mỗi người chúng ta có một linh hồn, linh hồn lại nhờ có thân xác để mà hiện hữu. Con người ta thì lại chẳng ai giống ai cả, đơn giản chỉ là cái ngón tay mà hàng tỉ nhhững ngón tay người trên trái đất đều có vân tay khác nhau. Có sự khác biệt nhau trong thể xác và tư duy, nhờ đó mà loài người mới phát triển mới tồn tại cho đến ngày nay. Bởi vì ai cũng giống ai sẽ không có sự phát triển, sẽ không có văn, thơ, nhạc kịch và những phát minh khoa học. Lão tử đã từng nói: khi người ta còn sống sẽ không bao giờ có sự bình đẳng, chỉ trừ khi chết đi thì mới có sự bình đẳng tuyệt đối là thân xác ai cũng thối rưã đi trở về với cát bụi. Cái điều đơn giản hiển nhiên như vậy, nhưng Mác đã tốn công viết ra hàng nghìn trang sách, diễn giải lập lý để chỉ cốt sao đánh gục đi 6 chữ XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI TỰ DO thành 4 chữ bệnh hoạn điên khùng cuả ông ta: BÌNH ĐẲNG TUYỆT ĐỐÍ. Để đạt được cái bình đẳng tuyệt đối, loài người đã có những cuộc chiến tranh diệt chủng, cách mạng vô sản nhằm tiêu diệt 2 phần 3 dân số toàn cầu để tiến lên thế giới đại đồng ai cũng như ai. Không còn giàu nghèo, khôn dại, người nào cũng giàu có, trí tuệ ngang nhau cả, đều là bác học thông thái cả . Tư tưởng Mác làm đỉnh cao cuả tư duy chung, hoặc để dạy những con vượn biết nói tiếng người và còn đi đưọc bằng hai chân. Không hiểu sao một ngã điên khùng và tối dạ như vậy mà hơn thế kỷ nay người ta vẫn cúi rập đầu bái lạy làm bậc thày mới lạ?

 

Theo tôi ở đâu có nhiều tự do thì ở đó ít bình đẳng, ở đâu có nhiều bình đẳng thì thì ở nơi đó ít tự do, thậm chí hủy diệt tự do. Vậy cái bình đẳng kiểu trại lính, chuồng chó có đáng không?

Trong hai cái bình đẳng và tự do thì bạn chọn cái nào? Tôi thì tôi chọn tự do hơn, vì có tự do vẫn còn quyền bình đẳng như bình đẳng trước pháp luật chẳng hạn vẫn có ở Mỹ hay khối liên hiệp Châu Âu.

 

Còn bình đẳng sống trong chế độ bao cấp của cộng sản thì tôi xin kiếu. Bình đẳng số đông sẽ tạo ra độc tài thiểu số cai trị tàn bạo tới mức quân phiệt công an trị.

 

Thôi tâm sự miên man quá dài rồi. Còn phải đọc lại sưả lại văn và lỗi chính tả , cầu kỳ quá nó cũng mất đi cái mộc mạc chân tình cuả bài tâm sự. Tôi vẫn không quên chia sẻ với các bạn những bài thơ để cho tâm hồn chúng ta được an lạc hơn, khỏi bị cái con ác quỷ hoang tưởng Các Mác nó ám ảnh. Trị được con quỷ vô thần Các Mác may ra chỉ có các vị linh mục hay bậc đại thiền sư, nhờ pháp lực và tay ấn cao.

 

Say Nghiện Mác Lê

 

Một kiếp nhân sinh một cuộc đời

Mà ai cũng sợ giống đ ười ươi

Tâm linh ẩn hiện muôn màu vẻ

Thiện ác chen nhau hoa cỏ tươi

 

Cái thú đam mê cũng khác nhau

Người hay bài bạc rượu quên sầu

Cho vay nặng laĩ say tiền bạc

Tưủ điếm cao lâu lơi lả hoa

 

Cái nghiện sinh ra cũng đủ vành

R ượu chè trai gái mộng quyền hành

Tham quan cố vị hôi mùi sái

Thứ đến kể là nghiện khói xanh

 

Bại hoại thuần phong sợ lắm sao

Đời nào cũng vậy v ẫn mày tao

Bạc đầu con nghiện lâu già nhất

Chủ nghiã Mác- Lê uống máu đào

 

Sái thuốc Mác- Lê lúc hết thời

Đàn anh quốc tế đã thôi chơi

Nga Sô hấp hối đòi cai nghiện

Đổi mới tro tàn lơ lửng xơi

 

Nhìn đám tro bay đất nước tàn

Một đàn nô quốc lũ vong thân

Độc tài đảng nghiện say màu máu

Tín ngưỡng chiêu bài tắm máu chan

 

Đảng cũng rêu rao cai nghiện thôi

Thị trường kinh tế áng mây trôi

Tấm thân tiểu quốc phò vương quốc

Á phiện Trung hoa sống lại rồi

 

Môi lại kề môi răng hít răng

Hà hơi thổi ngạt nghiện càng hăng

Non sông phụ tử nghiền cơn nặng

Say khói Mác- Lê giấc mộng vàng…

 

Chỉ trích Đông âu tan khói mây

Anh em thề thốt v ẫn ngất ngây

Nhớ xưa uống máu lời gan ruột

Khủng b ố toàn cầu tội ch ất đầy

 

Hẹn biển thề non chót nặng lời

Tình thương giai cấp ở muôn nơi

Năm châu tứ hải trò huynh đệ

Ôm súng khói say triệt giống nòi

 

Vô sản liên minh hỡi các anh

Bần cùng sôi máu hận trời xanh

Tam vô chủ nghiã đồng xây đắp

Khói thuốc thiên đường mộng hiển vinh

 

Ti ên tri ác qủy tên Các M ác

Lận trắng con đen thủ đoạn cao

Tôn giáo người ta vu thuốc phiện

Vô thần cũng nghiện vậy thì sao?

 

Tiên nâu đồng chí hút cho say

Các Mác la bàn chỉ lối hay

Sống chết muôn dân là thượng đế

Độc quyền dân chủ ở trong tay

 

Nghiện ngập ma cô thật sướng đời

Mị dân sáo ngữ dễ như chơi

Tôn xưng giáo chủ là khoa học

Cho chúng thần dân dở khóc cười

 

Các Mác ma thần của nuí sông

Say xưa quỷ đỏ nguyện chung lòng

Đắp xây tổ quốc hành tinh đỏ

Biện chứng sử quan vỏ ốc không

 

Phét lác như thần con nghiện say

Lên cơn đói thuốc lũ vô loài

Mượn màu học giả che tâm điạ

Nghiên cứu gì đâu một lũ say.

 

Lầm than tang óc hằn thế kỷ

Bao nhiêu chết chóc cảnh điêu tàn

Âm hồn Các Mác còn lồng lộn

Thuy ết giáo tam vô vẫn ói tràn

 

Chỉ taị đảng ta chót nghiện rồi

Hơn năm triệu đứa chẳng chịu thôi

Tuyên truyền sái phiện bao đồng chí

Mất thuốc Mác Lê mất cuộc đời….

 

15.5.2008 Lu Hà

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét