Thứ Hai, 22 tháng 4, 2024

Con Người Là Tài Sản Của Ai?

 

Con người ta sinh ra là một thực thể tâm linh, nhân tính mà thượng đế đã ban cho loài người. Những giá trị cảm xúc, đạo đức, tinh thần, võ thượng ...đều gửi gắm vào thân xác của con người. Nhờ có thân xác con người mới có thể suy nghĩ, đi đứng, ăn ngủ, làm việc và thoả mãn dục tính. Thân xác là tài sản vô giá, nhưng là cuả ai? Lẽ dĩ nhiên là cuả chính người đó, nhưng quả thực con người ta sinh ra có quyền làm chủ thân xác cuả chính mình không?

 

Câu trả lời là có và cũng hoàn toàn không? Bởi cớ sao? Bởi vì xã hội loài người tạm thời đã chia ra làm hai hệ thống rõ rệt:

Hệ thống các nước tư bản dân chủ tự do và hệ thống các nước độc tài cộng sản. Ở các nước tư bản dân chủ tự do có sự tôn trọng quyền làm chủ thân xác cuả con người là tối thượng bất khả xâm phạm và ngược lại các nước độc tài cộng sản, thần quyền cực đoan như một số nước hồi giao lại vi phạm quyền làm chủ thân xác.

 

Còn Việt Nam thì nằm trong hệ thống nào? Việt Nam có tôn trọng quyền làm chủ thân xác không?

Xin trả lời Việt Nam tự xếp mình vào hệ thống độc tài cộng sản, nhưng thực tế cho biết: Việt Nam hoàn toàn là nhà nước Việt gian, Mafia, quân phiệ diệt chủng.

 

Việt Nam chỉ mượn chủ thuyết cộng sản làm cái vỏ bọc tuyên truyền hợp pháp hoá cho những hành động cưỡng đoạt, chiếm đoạt thân xác cuả người dân và tài sản đất đai cuả họ mà thôi.

 

Đúng vậy, ngay từ những ngày đầu mới thành lập nhà nước Việt Nam dân chủ cộng hoà. Chính ông Hồ Chí Minh lãnh tụ cuả nhóm thiểu số cộng sản đã từng tuyên bố: Con người là tài sản cuả quốc gia. Ở các nước tư bản dân chủ tự do nói vậy thì là một vinh dự vô cùng, là tài sản cuả quốc gia, nhưng quốc gia hoàn toàn không vi phạm quyền làm chủ thân xác cuả bất cứ ai. Nhưng Hồ đã nói như vậy là một thảm hoạ bi thương cho dân tộc. Hồ mượn tiếng lãnh tụ quốc gia, lợi dụng lòng tin mù quáng hay cưỡng ép mọi người gọi mình là cha già dân tộc.

 

Hồ tự coi mình là lãnh chúa duy nhất độc chiếm quyền sở hữu thân xác của toàn dân và chia đều cả quyền sở hữu cho bộ chính trị, cho đàn em lâu la của ông ta.

 

Dưới con mắt cuả Hồ thì coi toàn dân là nô lệ cuả mình, tuy không nói thẳng thừng ra miệng. Nhưng qua hành động và qua nhiều lời nói tỏ vẻ răn dạy hay bóng gió, ý tứ xa xôi ta đã đủ thấy rõ Hồ đã làm chủ tất cả: nông nô, công nô, binh nô, nghệ nô và trí nô.

 

Con cái sinh ra không được quyền tự do yêu đương, không được quyền cha mẹ đặt đâu con ngồi đó. Muốn yêu nhau, muốn lấy nhau phải được sự đồng ý cuả các bộ máy chính quyền gọi là hành chính nô của Hồ.

 

Ngày nay nhiều người đã biết Hồ là một con yêu râu xanh, tàn bạo kinh khủng nhất cuả loài người. Nhiều người đã làm phim, viết văn,làm thơ, tìm những tài liệu trong văn khố nước ngoài để chứng minh Hồ là con yêu râu xanh.

 

Cho nên chúng ta cũng chả lạ gì chuyện những lãnh tụ đực cộng sản năm thê bảy thiếp, chuyện những lãnh tụ cái cộng sản cũng tự hiến thân cho những con đực kếch xù để được làm bộ trưởng, thứ trưởng, vụ trưởng, phó chủ tịch nước v. v…Ngoài tự hiến thân bán dâm để mua quyền lực, họ còn bao che cho nhau trong những vụ cưỡng đoạt thân xác con người kể cả khi sống và khi chết.

 

Những vụ trai gái yêu nhau chưả đẻ nhưng các cấp chính quyền không cho kết hôn và ép người phụ nữ phải nạo thai để cho Hồ và phe đảng có thai nhi ngâm rượu bổ, hoặc xào nấu ăn uống bù khú với nhau là những bằng chứng không thể chối cãi được.

 

Ngày nay đâu đó tại Việt Nam luôn có các tin tức đại gia này mua dâm, thứ trưởng nọ cưỡng hiếp, công ty kia môi giới gái Việt Nam ra nước ngoài làm đĩ điếm, những vụ lạm dụng tình dục cuả các thày cô giáo với học sinh luôn là những mảng đề tài bức xúc toàn thể dư luận xã hội.

 

Quyền chiếm đoạt thân xác con người ngay từ khi Hồ chí Minh còn sống đã trở thành truyền thống, qua nhiều hình thức thủ đoạn mà pháp luật bảo đảm, thông qua, với những khẩu hiệu: thanh niên ba sẵn sàng, phụ nữ ba đảm đang và tinh thần tự nguyện hiến thân khi đảng và bác cần đến...

 

Con người ta sinh ra dưới chế độ bạo lực, Mafia đã trở thành món hàng, là tài sản cuả chế độ chứ không phải là tài sản cuả riêng mình. Tôi có làm ba bài thơ về một đường dây gái mãi dâm, cưỡng hiếp gái vị thành niên do hẳn một tên ủy viên trung ương đảng cầm đầu, từng là cựu chủ tịch tỉnh Hà giang. Chữ nhân dân là một bằng chứng hùng hồn, một cáu tát nảy lửa vào thủ đoạn làm chủ thân xác con người. Trong lịch sử tiếng Việt từ nhân dân rất xa lạ. Nhưng ông Hồ nhập cảng từ bên Tàu về theo lệnh Mao Đông. Nhân nôm na nghĩa là người. Dân nôm na là công dân. Công dân đã từ bỏ thuộc tính con người nhân bản phục vụ cho lợi ích quốc gia tôn giáo niềm tin bác ái tôn trọng được pháp luật bảo vệ. Cho nên chữ công dân mất ý nghĩa nguyên thủy cơ bản mà dân nghĩa đã được thuần hóa nuôi dưỡng riêng mà gọi chung là nhân dân. Giống như những con chó được thuần dưỡng tạo ra những phản sạ có điều kiện của ông Pawlow. Vậy nhân dân là ám chỉ những tên nô lệ kiểu mới của đàng. Đảng và lãnh chúa Hồ coi nhân dân là tài sản xác thịt riêng, họ toàn quyền chém giết hay đẩy ra mặt trận trong cuộc chiến ý thức hệ đánh thuê cho Nga Sô và Trung Cộng. Để nhấn mạnh cái quyền chiếm hữu thân xác con người tuyệt đối trong toàn thể đời sống xã hội. Hồ và đảng đặt tên lòng thòng luôn gắn cái đuôi nhân dân vào: ủy ban nhân dân, tòa án nhân dân, quân đội nhân dân, công an nhân dân, nghệ sĩ nhân dân vân vân và vân vân…

Vỉ coi con người là tài sản riêng của đảng và bác. Nên mới có chuyện nực cười nhà thơ Trần Dần bị tố cáo lạm dụng tài sản riệng, có ý định tham ô trục lợi thỏa mãn cá nhân, có hành vi tự thủ dâm, hay nói tọac ra ông Dần vì nhớ vợ đã tự ý sắc lọ cho tinh trùng phọt ra là lạm dụng thân xác tài sản riêng của đảng và bác Hồ. Truớc khi thủ dâm không làm đơn xin phép chi bộ đảng.


Muốn được chia sẻ với các bạn đọc trên diễn đàn tự do ngôn luận vài bài thơ mô tả phần nào những tên nô lệ , hay nhân dân:

 

22.6.2012 Lu Hà

 

 

MẶT DÀY

 

Kià ai kính trắng môi thâm

Hàm răng xỉn khói chăm chăm ngỡ ngàng

Hẳn ông chủ tịch Hà Giang

Cầm đầu băng đảng thị trường mãi dâm

 

Ăn chơi chẳng tốn tiền băm

Có thằng hiệu trưởng nguyện làm tay chân

Cò mồi dẫn gái thường dân

Nữ sinh lương thiện khó khăn nghèo hèn

 

Trắng trong chưa đủ thành niên

Gạ tình cho đìểm ngang nhiên gạt lường

Mặt dày tên họ Đức Xương

Đứng bên cánh cổng nhà trường chó hoang

 

Lim dim cặp mắt say cuồng

Tham tiền hám lợi tú ông bọ giòi

Việt Nam xã hội buôn người

Chí Minh con cháu tanh hôi máu nồng

 

Tiến lên vô sản đại đồng

Chồng chung vợ chạ bất lương con trời

Hoang dâm trụy lạc đua đòi

Tiền nhiều bạc lắm ăn chơi thả giàn

 

Bao che đút lót công an

Hiếp dâm quỷ đỏ dã man vì tiền

Một Hà Minh Nhất đứng tên

Trung ương cán gộc uỷ viên đại thần

 

Nguyễn Trường Tô đã chắc ăn

Đồng liêu quan chức bầy đàn ngựa trâu

Công an công tố bạn bầu

Các phòng thư dãn gái hầu non tơ

 

Bây giờ sự việc vỡ to

Nữ sinh truy tố thày lo pháp đình

Lu loa bịt miệng chúng sinh

Án nhanh xử vội thần linh thảm sầu

 

Luật sư Đình Triển yêu cầu

Thả ngay các cháu con nhà hiền lương

Độc tài xa xỉ tình thương

Bao nhiêu thập kỷ nhiễu nhương tranh giành

 

16.4.2010 Lu Hà

 

 

 

QUAN CHỨC CƯỠNG DÂM

 

Một xã hội lăng loàn trên dưới

Sống tham ô đồi trụy thế ư?

Cưỡng dâm trinh tuyết trẻ thơ

Hà giang tỉnh huyện đầu cơ hãi hùng

 

Tên hiệu trưởng bất lương thất đức

Sầm Đức Xương kiêm chức tú ông

Các quan đầu tỉnh Hà Giang

Bí thư tỉnh uỷ xếp hàng đưa nhau

 

Quỷ dâm dục Trường Tô họ Nguyễn

Các phòng ban hưởng tận đam mê

Có Hà Minh Nhất bao che

Một dây tham nhũng ê chề nước non

 

Cơn thác loạn trẻ con trong trắng

Bọn chóp bu độc đảng vui chơi

Sự việc vỡ lở phanh phui

Phiên toà ra lệnh xử ngay vội vàng

 

Họ tận dụng thơ ngây trinh nữ

Sợ gia đình mắng mỏ rầy la

Tú ông hưá hẹn điểm cao

Tương lai xán lạn học trò cháu ngoan

 

Lũ đểu cáng gian dâm chó má

Những Sở Khanh rồi Mã Giám Sinh

Án ngờ ngùn ngụt mây xanh

Quan toà công tố u minh hãi hùng

 

Vì chủ nghiã mù sương tăm tối

Tổng thanh tra cũng phải thở than

Sờ đâu cũng thấy dân oan

Đầu trâu mặt ngựa đảng viên ngập tràn

 

Dân đói khổ kêu than ngân sách

Bởi tài nguyên cướp bóc công khai

Đương quyền chia chác ăn chơi

Mua tình bán dục mảnh đời thê lương

 

Trần Đình Triển khẩn trương kêu gọi

Là Luật Sư có trí có tâm

Công bằng tiếng gọi con tim

Dân lành vô tội tình thâm giống nòi

 

Hãy bảo vệ những người khốn khổ

Trả tự do các cháu bị giam

Râu xanh bè lũ hiếp dâm

Mái trường cộng sản giam cầm tuổi thơ

 

16.4.2010 Lu Hà

 

 

Con Yêu Dâu Xanh

Thơ theo bài báo cuả Truơng Duy Nhật

 

Tấm thân nhõng nhẽo nõn nà

Bên ông chủ tịch mặn mà thâu đêm

Chẳng qua một chút tiền thêm

Bõ chi công quỹ êm đềm bao phen

 

Án loà gái vị thành niên

Hà Giang khét tiếng mấy tên máu đầu

Tú ông náo động tú bà

Đức Xương cùng với các cô trong trường

 

Ủy ban kiểm tra trung ương

Bí thư tỉnh uỷ tồng ngồng dằng dai

Loã lồ thân thể kià ai?

Trần truồng tục tĩu độc tài là đây

 

Công an lần theo đường dây

Thủy Tiên khách sạn ăn bài bây là mày

Tịch thu điện thoại cầm tay

Truy ra hàng đống đười ươi bạc đầu


Trường Tô răng xỉn mũi trâu

Xồm xoàm lông lá say xưa thế trần

Ngẩn ngơ giám đốc công an

Biết mà không báo để dân oán hờn


Nữ sinh tuổi vẫn còn non

Hoa vùi liễu dập cáo chồn cưỡng dâm.

6.7.2010 Lu Hà

 

 

 

Thoát Sao Lưới Trời

 thơ theo ảnh chụp theo nguồn B B C

 

Mặt trơ trán bóng loai choai

Hà Giang chủ tịch lạc loài đười ươi

Nhe hàm răng xỉn thối hôi

Kià con rắn độc lòi đuôi cưả quyền

 

Bon chen hai sáu năm liền

Thâm niên tuổi đảng bạc tiền xú danh

Oán hờn thảm động trời xanh

Hại đời con gái nữ sinh tỉnh nhà

 

Ăn chơi trụy lạc sa đà

Đồng liêu vây cánh ô dù bao che

Moi tiền công quỹ chó dê

Thai nhi rượu bổ dầm dề canh khuya

 

Sinh năm một chín năm ba

Tính ra năm bảy bạc đầu rồi Tô

Phá trinh em nhỏ mười ba

Vu oan giá hoạ bỏ tù nhẫn tâm

 

Đầu bò óc lợn tối tăm

Thiên la điạ võng âm thầm buả vây

Làm sao thoát được lưới trời

Tội nhân thiên cổ mọt đời Việt gian.

 

7.7.2010 Lu Hà

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét