Tuổi trẻ Việt Nam quốc nội và hải ngoại tràn ngập trong niềm hân hoan được tiếp cận với mạng lưới thông tin điện toán toàn cầu. Bao nhiêu những bưng bít o bế của chính quyền nhà nước cộng sản cũng cảm thấy bất lực trước sự thật sáng rõ như ban ngày cuả nền văn minh thế giới.
Chủ thuyết, lý tưởng, tư tưởng, hoài bão, khát vọng, trung thành, niềm tin… tự nó trở thành những từ ngữ sáo rỗng, bệnh hoạn, nhạo báng và miả mai. Nhưng người ta vẫn cứ phải cần đến nó để nâng đỡ tấm thân rệu rã mục nát cuả thần tượng xã hội, xã hội chủ nghiã quái đản. Vẫn cần đến nó là những giá trị tinh thần gỉa tạo nuôi sống chế độ. Chừng nào đám trí thức còn bạc nhược, dân chúng còn bị đàn áp bưng bít thông tin. Sách lược cao thâm nhất cuả cộng sản là luôn tâng bốc nịnh đầm vuốt mông xoa bóp nhũ hoa dân chúng: Anh hùng, bất khuất, thông minh, dũng cảm, trí lược, tài ba… Họ luôn tìm cách đánh vào niềm tự hào xa xưa của dân tộc, lòng tự trọng cò con, tự ái danh dự suông cuả dân chúng, mà cố tình bưng bít những thủ đoạn nhồi sọ ngu dân đến tận cùng.
Thông tin báo chí, văn chương thơ phú là cái gốc cuả trí tuệ thì lại bị đảng nắm trọn độc quyền. Đảng thải ra tí nào thì dân được hưởng tí ấy. Đảng này thật sự lại được tuyển chọn từ những đám người làm nòng cốt xuất thân dưới đáy cuả xã hội. Những kẻ vô học đâm thuê chém mướn, những chàng tú tài thi trượt, tầng lớp vô sản lưu manh hoá. Sau nhiều thập kỷ đảng đã xây dựng được một đội ngũ trí thức rỏm, với những mảnh bằng thạc sĩ, tiến sĩ , giáo sư đươc ngồi chai đít du học ở nước ngoài hoặc đào tạo trong nước. Với những kiến thức khoa học, toán, lý, hoá làng nhàng phổ thông mà làm cái đinh ốc không xong… Những người này được biến thành những mẫu người máy gọi là Roboter để sai vặt, chỉ biết phục tùng nghị quyết xàng xê, chỉ thị xáng xế, biết nghe lời xui dại theo đúng quy trình làm việc cho Đảng.
Còn cái phần hồn, cái ý thức quan trọng để làm người tử tế bình thường có trái tim đa cảm nhân hậu thì bị đảng tẩy não và nhuộm đỏ bằng chủ nghiã Mác Lê Nin. Tuy nhiên cũng có những trí thức tuyệt vời, họ thưà hiểu những mánh lới gian manh thủ đoạn cuả đảng. Họ đi guốc trong bụng đảng thì chính họ lại là những con mồi bị săn đuổi vây bắt cuả đám công an mật vụ làm việc cho đảng.
Mấy thập kỷ qua về lĩnh vực văn hoá tinh thần văn chương nghệ thuật bị cầm cố vô cùng. Văn thì khộng nói, vì lưỡi không xương nhiều đường lắt léo. Muốn viết kiểu gì cũng được. Rồi cũng chỉ là mớ giấy vụn, như cơn gió thoảng qua. Nhưng thơ thì lại bị đảng hạ nhục, theo dõi gắt gao. Đơn giản vì thơ dễ nhớ, vẻn vẹn chỉ có vài câu nó được chiu chắt rót ra từ những giọt nước mắt đắng cay cuả tâm hồn. Thơ càng có vần, có nhạc điệu thì lại càng dễ nhớ.Nhất là những bài thơ được làm ra với thủ pháp nghệ thuật cao, được tinh chế hàng ngàn năm cuả đường luật, tứ tuyệt, lục bát, hay song thất lục bát. Đảng rất sợ loại thơ này, vì chính sách ngu dân và để nịnh đầm đám dân chúng trí thức. Bốc thơm cho lòng tự ái và lòng tự hào dân tộc tính. Đảng chủ chương trăm hoa đua nở. Những loạị thơ lá cải giun dế miễn là biết ca ngợi đảng, ca ngợi lãnh tụ, ca ngợi chế độ thì lại được đề cao. Có khi còn được bơm lên là thơ thần, thơ bác học, là tuyệt đỉnh trên thảm thơ, nhung luạ dân tộc. Thơ không có vần, không có nhạc, nhất là loại thơ tối nghiã, chữ mẹ chửi cha chữ kia thì lại được khuyến khích.
Đảng lưà dân, lưà thi sĩ vào mê hồn trận cuả ngôn từ sáo rỗng vô nghiã. Càng vô nghiã càng khó hiểu thì mưu kế cuả đảng càng đắc dụng. Nhiều người sẽ lầm tưởng những từ ngữ tối tăm vô nghiã khó hiểu là tác giả ẩn chưá một trí tuệ cao siêu thần bí gì mà ta chưa đạt đưọc. Nhiều người cũng giả bộ ta đây thông thái và viết vài dòng ca ngợi vút đuôi để thoả mãn cái tâm linh nghèo nàn muốn trỗi dậy cuả mình. Loại thơ viết như văn thì được khuyến khích.Coi như như là sự tiến bộ hội nhập với trào lưu văn chương thế giới. Lưu manh ma cô,ngu dân hoá đến thế là cùng. Thơ viết như văn khó nhớ, dù muốn có phê phán chế độ, phê phán đảng thì như nước đổ lá khoai, đọc một lần là quên ngay.
Tâm lý mọi người ai cũng muốn trở thành nhà thơ, muốn được gọi là thi sĩ. Con đường là thi sĩ thực sự thì lắm trông gai. Thà rằng chọn con đường bằng phẳng, dễ ăn nhất, thơ không cần suy nghĩ , không cần nghệ thuật cao. Đường luật thì bảo niêm luật phiền phức, các cặp thực luận phải đối được nhau là thứ đồ cổ, hủ nho lạc hậu.Lục bát thì bảo ê a ề à. Tứ tuyệt song thất lục bát thì bảo lạc hậu rồi. Bây giờ tiếp cận văn minh Anh Pháp họ có làm thơ như ta đâu. Tám chữ theo nguyên tắc đổi thanh thì bảo gò bó quá, khó khai thông tình cảm cuả mình. Đại để cứ viết loạn xị, miễn có người viết bài ca ngợi tâng bốc là đưọc rồi.
Mấy thập kỷ qua đảng đã thành công trong chính sách ngu dân, về lĩnh vực văn chương thi phú. Càng ngu càng dễ trị, chúng nó biết suy tư biết yêu nghệ thuật, bộ óc chúng nó càng phát triển thì nó sẽ khôn dần lên khó trị. Đưa chúng nó vào cái trò văn chương thơ phú đơn giản, bốc cho chúng nó phổng mũi lên, con cháu chúng nó tâm hồn nghèo nàn què quặt thì quyền hành bổng lộc cuả đảng càng chắc ăn hơn. Thôi tâm sự đã dài, tác giả không muốn miên man sang làng văn. Cũng có mấy bài thơ gọi là cây nhà lá vườn, muốn được chia sẻ với các bạn.
Khôn Hay Dại Hở Trời?
Ta đã sinh ra ở cõi đời
Dù khôn dù dại cũng là người
Văn chương thơ phú là căn tính
Tấm lòng chia sẻ với muôn nơi
Biết đâu chẳng có thằng sân sổ
Viết lách như mày quá tự do
Thơ phú xem thường khinh phép nước
Vạ mồm phải chiụ tội càng to…
Thuế khoá quyền hành cuả chúng tao
Cầm cân nảy mực trí Mao Hồ
Thân trâu kiếp ngựa thằng cu bé
Làn roi chuyên chính nếm mùi chưa?...
Thơ phú của mày đâu có hay
Chua chua đắng đắng lại cay cay
Chê bai ca thán đời dung tục
Dở khóc dở cười buồn thảm thay…
Mày cứ bô bô kể hết ra
Chân tình gan ruột cõi sa bà
Vô tình mày cũng moi ra hết
Thói hư tật xấu của chúng tao…?
Đại diện ước mơ mộng hão huyền
Chủ trương đường lối cứ tuyên truyền
Hiếu trung xã hội vuông tròn cả
Lý tưởng tôn thờ đã bốc men...?
Muốn sống khôn ranh phải móc c âu
Tranh tài dối trá có sao đâu
Hoan hô dẻo kẹo như ông Hữu
Miệng lưỡi không xương bạc mái đầu….
Thân xác thì ai cũng giống ai
Sang hèn rồi cũng xuống tuyền đài
Riêng cái óc người thì khác hẳn
Mấy thập kỷ qua cứ nhuộm hoài
Danh xưng cao học nghe mà sướng
Phúc đức cho ai lợi xí xằng
Suối vàng tìm lại mùi hôi thối
Một đời thanh bạch chẳng giàu sang...
Ta vẫn làm thơ chỉ khóc than
Thương bao thân phận bọt bèo tan
Không quen xu nịnh đời tôi mọi
Lạc bước đầu thai ở thế trần?
Nghe nói dân ta giác ngộ cao
Mọi người được phép chỉ rêu rao
Tự hào tràn ngập hơn khổ cực
Đánh thắng bao nhiêu cường quốc to?
Thơ phú ruồi bâu lũ bọ giòi
Tâm hồn què quặt giống đười ươi
Vinh danh dốt đặc lên thần tượng
Phá huỷ non sông hại giống nòi.
Suy tư đâu phải chuyện trò chơi
Ta vẫn làm thơ để tặng đời
Nếu phải mang danh là phản động
Là khôn hay daị hở trời ơi!
2008 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét