Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2026

Đôi Dòng Chia Sẻ Với Cù Huy Hà Bão.

 

Cám Ơn Anh Thi Sĩ Lu Hà


Em nước Việt anh nơi trời Mỹ

Cám ơn anh thi sĩ Lu Hà

Thơ anh đọc rất sâu sa

Đàn em trong nước đọc là vỗ tay

Anh cứ viết hàng ngày em đọc

In thơ anh phát dọc xóm làng

Quyết tâm vạch mặt quan tham

đến khi cộng sản việt nam chẳng còn

Đôi Điều Suy Nghĩ Về Bài Báo Cuả Chung Mốc:" Nói Với Việt Kiều "

 

 

Bài báo cuả ông Chung Mốc đăng trên báo Tổ Quốc được nhiều người tranh luận sôi nổi. Bên cạnh những ý kiến xây dựng chân thành cám ơn ông Chung Mốc và cũng có những ý kiến rất hung hãn chửi bới thoá mạ ông Chung Mốc và tôi rất tục tằn kém văn hoá. Đến nay có 14 người tán đồng và 12 người phản đối.

 

Ví dụ chửi bậy :

 

Việt SA | Tháng Năm 22, 2012

Đúng là ông Lu Hà bị chửi là mù ông viết ” Chung Mốc Là một con người có trí tuệ hiểu biết sâu sắc rất đáng kính trọng và ngưỡng mộ”

Đôi Điều Muốn Bàn Với Nữ Thi Sĩ Thi Nguyên

 

Trong nhà Phật thường hay nói đến tâm khẩu ý. Tâm là cái thành ý bên trong ta phải tinh ý lắm mới biết được, như kim vàng dưới đáy biển sâu. Khẩu là mồm miệng lời nói ra cái gì? Người tử tế thường đơn giản ngay thẳng có sao nói vậy, bọn ma tà lưu manh thì văn hoa lá cành theo kiểu nhai lại học thuộc lòng. Mỗi khi nổi cơn sân hận thì lỗ mãng cục cằn thô bạo nhất là ngón nguyền ruả người ta điên loạn bệnh tật, xấu xí già nua mắt toét bụng ỏng, đại để cái gì xấu xa bẩn thỉu nhất thì chúng phun ra theo kiểu công an cộng sản nhà nghề qua tra tấn xỉ nhục người tù chính trị chúng hay độc miệng như: cứt đái, phản động, bơ thưà sưã cặn, hoặc vu khống trắng trợn v. v...

Cám Ơn Hai Ông Lê Phan Và Bùi Tín

 

Bài phản hồi này đã viết cho ông Lê phan, nhưng khi đọc bài báo cuả ông Bùi Tín.Nên xét thấy Bùi Tín và Lê Phan cùng chung một một nhận thức. Nên tôi đã kopien lại vào đây

 

Ông Lê Phan viết rất hay rất đúng. Cuộc chiến tranh ở Việt Nam kết cục cũng có người thua kẻ thắng. Người thua rõ ràng là đế quốc đỏ Nga Xô về cái mộng gọi là xâm lăng, làn sóng đỏ theo cái chủ thuyềt điên cuồng mơ hồ cuả mình.Kẻ thắng triệt để là chủ nghiã bành trướng bá quyền đại hán. Nhờ nó mà Tàu cộng đã khống chế Việt Nam thành nước nhược tiểu lệ thuộc và thần phục mình. Việt Nam tự diễn biến mục nát thành một thuộc điạ cuả Tàu.

Cảm Nghĩ Qua Đọc Bài " Hiểu Đời "

 

Một vị giống như một cao tăng đắc đạo. Tuy rằng rằng vẫn còn mai danh ẩn tánh không chiụ cho biết tên họ, có lẽ tác gỉa vẫn còn vương vấn nặng nợ trần duyên? Bài bút luận "Hiểu Đời" mà tôi vô tình đọc được trong mục: "Tác giả tự post ở trang web Sài Mon Thi Đàn". Sau khi đọc bài này tôi thấy rất tâm đắc và cũng viết luôn một bài luận cũng về cái đề tài này, bàn luận thêm như thế nào là người sáng suốt, phân biệt được đúng sai và tương đối hiểu đời?

Ai Có Cảm Thông?

 

Tôi hay làm thơ kể lể chuyện đời, thỉnh thoảng lại còn viết bài tâm sự với các bạn muôn nơi để chia sẻ cho nhau những nỗi niềm nhớ nhà, tâm tình người thứ lữ ở nơi đất khách quê người. Tư tưởng cuả tôi thật ra cũng chẳng mới lạ gì. Nó chỉ mang một độc ý nghiã chán chường bi than trước cảnh đời đen bạc bất công, những đoạ đầy vô lý mà ta phải gánh chiụ. Những vần thơ vô thưởng vô phạt thanh tao trang nhã trong cảnh thanh bình hạnh phúc cũng hiếm hoi.Tôi gửi gắm tình cảm chủ yếu vào cho các cháu thanh thiếu niên Việt Nam,

chứ tôi không phải khoe tài, khoe chữ để làm quái gì với vài kẻ đố kỵ hẹp hòi. Họ thật vô lý cứ luôn tìm mọi cách chặn họng sỉ nhục tôi, với những từ ngữ sáo rỗng như kiểu cộng sản quen dùng: phô trương, phản động, cuồng ngôn, lộng ngôn….

Đôi Dòng Về Bài Thơ Tình " Viết Cho Chồng "

 

Không phải vô tình, hay ý trời xếp đặt mà tôi được đọc một bài thơ tình của một tác giả tên là Nguyễn thị Việt Nga.

 Theo tôi tác giả không phải là người làm thơ chuyên nghiệp có tiếng trong văn đàn, nhưng bài thơ cuả Nga đã khoan vào tâm hồn tôi một nỗi buồn bâng khuâng vẩn vơ ngớ ngẩn. Tôi cứ phải nghĩ mãi về nỗi khổ cuả Nga, về hoàn cảnh ngang trái bi lụy cuộc đời người thiếu phụ mà Nga đã bật ra thành những lời giản dị mà làm tan nát lòng người...Tôi buộc phải viết bài tâm sự này hay gọi là bình thơ cũng được. Nếu không viết ra thì lòng tôi cũng khó chịu vô cùng. Mình tự dưng vô cớ mang nỗi buồn cuả một người phụ nữ xa lạ vào tâm hồn mình và tự làm khổ mình một cách vô lý vậy sao? Vậy thà viết ra để tự giải thoát còn hơn chôn dấu mãi nó ở trong lòng.