Lâm Đặng Minh - Nguyễn Cảnh Thơ có phải chăng những kẻ đánh
hôi trên mạng để kiếm xu bằng dạng ý kiến phản hồi là sáng kiến cuả Tàu đã có ở
Việt Nam?
Trích: "Vừa viết vừa nhận xét phê bình, vừa
đá bóng vừa thổi còi là kiểu ăn cướp đây là trò xưa nay người viết văn nào cũng
phải tránh, chỉ có Lu Hà làm chuyện bậy này thôi. Bạn khi viết láo bị bạn đọc
phản bác thì phải sửa chữa, chú sao lại chửi càn, làm thơ đểu. Thật là xấu hổ
thay bạn Lu-Hà à!
Nên đổi nghề đi thì
hơn. Bạn đọc thấy lời góp ý của ông Phạm Công Tâm là chí lý cho cậu đó. Hãy đi
học nghề khác mà làm khỏi khổ nhục."
Lâm Đặng Minh
Tôi Lu Hà phát huy cao
độ diễn đàn tự do dân chủ. Tôi viết bài vì
muốn tâm tình với bạn đọc muôn nơi về các vấn đề cuả cuộc sống hiện tại
với phương châm tất cả cho sự thật. Ngày xưa các nhà các tay tranh biện Hy Lạp
vẫn làm như vậy để phát huy dân chủ, dân trí chung cho xã hội. Những người giỏi
mồm mép lý lẽ sẽ nhảy lên kỳ đài để
tranh biện với nhau. Có hàng trăm hàng
ngàn người hiếu kỳ sẽ ngồi nghe.Thường có những người viết sẵn một bài văn, sau
đó đọc lên, và cuộc tranh biện sẽ bắt đầu. Cứ như vậy diễn ra ngày ngày sang
ngay khác, cho đến khi thiên hạ không đủ lý lẽ nưã thì thôi. Tất nhiên không có chuyện lưu manh
vô học, ú a ú ớ, nưả ngô nưả ngọng như
Lâm Đặng Minh nhảy lên tranh biện.
Xét theo chiều dài lịch
sử hàng nghìn năm thì kiểu viết lách rồi tự bảo vệ lý lẽ cuả mình như Lu Hà thì
đã làm thì trong lịch sử văn minh triết học người ta đã làm rồi. Chỉ có ở Việt
Nam mới có chuyện chuyện đấu tố và quy chụp lên quan điểm. Kẻ bị đấu tố dù có
biết mười mươi mình bị oan hay lý lẽ dù có uyên bác đến đâu cũng phải ngậm mồm
lại trước các ông bà Chí Phèo, thị Nở là những thành phần trung kiên tin tưởng
nhất cuả đảng và họ được quyền lăng mạ chửi bới đương sự.
Bởi vì Lâm Đặng Minh sống
dưới chế độ hà khắc độc tài đảng trị nên thấy chuyện này, mà cảm thấy lạ thôi. Ngưòi phê bình Lu Hà thì phải
tự xét mình là ai, có đủ sức, đủ trình độ để bác bỏ từng câu từng chữ cuả người
ta không?
Chứ đừng theo kiểu mấy
chú bần cố nông ngày xưa nhảy lên đài đấu tố gí dao vào cổ điạ chủ: Tao có ý kiến
góp ý phê bình mày, bóc lột thì phải chết và mày phải biết nhận lỗi và tiếp thu
lời phê bình đấu tố cuả chúng tao, cấm cãi và mày phải chết là lẽ đương nhiên.
Người cộng sản có truyền
thống giáo dục, nuôi người theo kiểu đại trà như trồng cây, gieo mạ, nuôi chó vậy.
Các cây trồng ra phải đồng loạt nở đều lờn lên sàn sàn ngang nhau. Cây cao to
quá phải chặt đi vì sợ bóng cuả nó phủ lên làm còi cọc các cây khác. Mọi con
chó phải giống nhau, cả tiếng suả cũng
phải giống nhau, chó Việt phải suả khác với chó Tây, chó Việt Nam phải suả bẳng
hơi theo theo hơi thở cuả người nuôi và phải biết ăn cứt theo truyền thống văn
hoá cuả người Á Đông.
Ở Việt Nam dưới chế độ độc tài theo nền mạo
hoá Mácxít cũng vậy, bắt mọi người ai cũng
giống ai, ra đường phải biết gọi nhau là
đồng chí. Viết văn làm thơ theo đề cương. Viết
cái gì? Ai phê bình gì phải cúi đầu mà nhận dù đúng dù sai cũng phải chiụ,
không được quyền bảo vệ lý lẽ cuả mình. Không được tranh biện, tranh biện cho
là bảo thủ cứng đầu không chịu thành khẩn nhận khuyết điểm. Cái lối chụp mũ cững
bức này thì chỉ cộng sản mới có. Lý lẽ đúng sai đã có đề cương cuả ông Trường
Chinh rồi để đối chiếu. Đảng sẽ tìm ra có đúng đưòng lối Mác không ? Có viết sai quan điểm giai cấp không ?v.v...
Tôi có làm thơ đểu để
lên án những đưá chửi đểu, vô học, càn bậy mà thôi. Cứ đọc thơ thì biết rõ nó
chửi bậy, càn rỡ cái gì rồi? Thơ không thể tự làm ra từ cái chẳng có gì, chẳng
có thẳng chửi đểu tất nhiên cũng chẳng có thơ đểu để đáp lại. Cũng là gieo nhân
nào gặt quả ấy mà thôi còn kêu ca gì
nưã. Các ông cứ chửi bậy, cứ vú khống, cứ mặt dày và tôi đối lại thì chỉ có thơ
thôi. Tôi không thể chửi đổng lưu manh
vô học tăm tối như các ông được là quyền sống cuả tôi. Tôi cũng làm nhiều bài
thơ chan chưa tình người cho những ai đáng làm ra để ca ngợi vẻ đẹp và tình yêu
nhân loại. Thơ là cuộc đời mà, kể cả thơ đểu cũng là cuộc đời. Vì đời này toàn
đồ giả đồ đều cả: Tư tưởng đểu, chủ nghiã đểu, đạo đức đểu, hàng đểu, tiền đểu,
lãnh tụ đểu,
cũng có con người đểu, tình yêu đểu ở trong cõi đời này v. v... Dòng thơ đểu đã
ra đời để kịp thì phục vụ xã hội đểu. Điều đó có gì mà lạ?
Riêng đối với Lâm Đại
Minh nói năng dữ tợn quá như quản giáo
cai tù. Tôi định tặng cho Minh bài thơ đểu, nhưng xét lại thôi. Vì thơ là lãnh
vực thiêng liêng cuả trái tim, mình làm thơ quá nhiều như vậy sẽ giết dần cảm hứng
sáng tác cứ nhìn gương ông Tố Hữu, Chế Lan Viên, Xuân Diệu thì biết từ khi theo
đảng có viết được cái quái gì đâu? Toàn chuyện hô hoán đâm chém nhau.
Tôi viết như thế này cũng
coi là viết văn đấy. Vẫn lấy con người là chủ đích, lấy cái mồm cái tậm điạ cuả
Minh để viết. Cuối cùng từ một bài văn lại gặt gái ra nhiều bài khác nưã, cũng
vẫn là chuyện con ngưòi, cuộc sống và xã hội. Tôi ít viết về chim muông hoa lá,
chí thích lấy con ngưòi làm đè tài.
Nguyễn Cẩm Thơ phải
chăng là tay dài cuả CSVN gưỉ gắm ở Paris? Ta hãy nghe Thơ nói cái gì?:
Trích:"Anh Bùi Tín ạ! Tôi phải viết thêm
lời này để anh suy nghĩ mà không nên viết sai sự thật mất uy tín của người cầm
bút lâu năm như anh."
Gọi ông Bùi Tín là anh
chắc Thơ cũng vào tuổi dê cụ rồi. Tóc thơ có thể bạc trắng để dài như các đạo sĩ
phái Các Mác, mặt đỏ au như gà chọi, tay cầm thanh kiếm cùn chuyên chính vô sản,
miệng tụng khẩu quyết cuả Mác, Lê, Mao, Hồ.
Thơ cũng biết ông Bùi
Tín ngày xưa từng là môn đệ cuả Mác. Từ
ngày phát hiện ra Mác chỉ là một tà giáo, nên ông Bùi Tín đã quyết định cạo
râu, gác kiếm để học theo chính môn tông phái thế giới tư bản dân chủ tự do.
ÔngThơ năn nỉ ông Bùi Tín đừng viết ra những sự
thật bê bối cuả giáo phái. Giáo phái Mác Lê vẫn đang kiếm ăn khá, dân chúng ,
quân đội, công an v.v...vẫn còn có thể bíp được.Nhiệm vụ cuả Thơ ở hải ngoại nắm
vững cộng đồng cố gắng luà những con cừu ngây thơ vào cái chuồng yêu nước dương sẵn bẫy. Để đẻ nhiều Euro, Dollar dưói
chiêu bài ủng hộ phong trào dân chủ do công an , tình báo ngoại vi cuả đảng đảm
nhiệm.
ÔngThơ còn giả bộ thật thà khuyên ông Bùi Tín
đừng viết sai sự thật, Ông Bùi Tín viết cái gì sai sự thật? Thơ ấm ớ không nói
ra được; chứng tỏ Thơ cố ý vờ vĩnh lại
còn anh anh, tôi tôi để cho có vẻ mặt điềm đạm sau đó dễ lật mặt tráo trở ồ ạt
phỉ báng ông Bùi Tín.Thơ dùng mọi cách vu cáo làm mất uy tín cuả ông Bùi Tín. Vẫn
chiến thuật lúc cương lúc nhu, lúc doạ nạn lúc tâng bốc theo lối một là rỉ tai
hai là mã tấu.
Nâng Bùi Tính cầm bút
lâu năm để nịnh. Rồi lại doạ nạt lăng nhục. Sai sự thật để đối trắng thay đen,
chân giả lẫn lộn.
Theo phán đoán cuả tôi
: Bài báo vè sự thật thiên tài cuả tướng Giáp cuả ông Bùi Tín là một buá choáng
váng đập vào ý đồ chiến lược cuả cộng sản muốn tôn tướng Giáp lên làm á Thánh
thay Hồ, dựng lại niềm tin cuả nhân dân.
Để đảng nhiều cơ hội may mắn cầm quyền, kéo dài thời gian hấp hối, hòng vơ vét
được nhiều tiền cuả hơn nưã trước nguy cơ phải kéo cả bầu đàn thê tử chạy trốn
ra nưóc ngoài tỵ nạn nhân dân?
Trích: "Anh dạo này có mấy đệ tử hay bảo
vệ anh chắc quá là Lu Hà và HOĐâmchật. Anh hãy cẩn thận đó vì chúng như người
ta nói là lũ lưu manh, đâm thue chém mươn ở chợ Sắt Hải phòng và chợ Bến Thành
sài gòn trốn chạy sự truy lùng của luật pháp nhà nước, lợi dụng lúc bà con vượt
biên nhẩy dù ra nước ngoài nay viết bậy chuiử càn làm khổ bạn đọc.".
Cái câu chuyện lưu
manh đâm thuê chém mướn, biạ đặt này hợp với cái giọng văn và trình độ cuả Nguyễn
Cẩm Thơ hơn. Ông Hà và ông Hô chỉ viết bài bàn về các vấn đề thơ văn, triết học,
thời sự, và các hiện tượng phá hủy nhân cách ở xã hội CSVN, có dính dáng gì với
chuyện đâm thuê chém mướn trong não trạng cuả Thơ đâu? Vô tình Thơ đã để lộ
quãng đời quá khứ cuả y là một tên đâm thuê chém mướn, có thể y đã từng làm quản
giáo coi tù ở VN. Bàn tay y đã đẫm máu đồng loại?
Trích."Anh dao du với chúng không cẩn thận
chúng chuiử anh và hại anh đó. Loại này không thể tin đâu.".
Rõ bố láo, ai giao du
với ông Bùi Tín và ông Hồ Dâm Dật. Cũng như mọi người chỉ biết ông Bùi Tín hiện
nay ớ Pháp và ông Hồ Dâm Dật ở Mỹ. Giọng này đúng là giọng ma cô ở chợ bến
thành rồi còn gì. Tóm lại Nguyễn Cẩm Thơ nưả kín nưả hở lộ ra y là một tên lưu
manh đầu gấu ở chợ Bến Thành
Trích: "Thật chân thành khuyên anh như vậy,
mong anh thông cảm cho nhé nếu có điều chi không được làm anh hài lòng."
Paris, ngày 3 tháng 5 năm
2010.
Nguyễn Cẩm Thơ.
Nghe cái tên lưu manh
hạng bét này, hắn chân thành khuyên ông Bùi Tín. Cứ như Chí Phèo kể chuyện tiếu
lâm. Hắn làm tốn mất thời gian cuả mọi người, để phải mọi ngưòi phải đọc những
dòng ba lăng nhăng thế này, hòng làm nhiễu loạn nhân tâm. Tôi không thấy khổ mà
lại thấy vui, vì chả mấy khi được nghe Chí Phèo sống lại kể chuyện ông ba mươi,
chuyện ma chơi, xui bọn trẻ con ăn cứt gà sát. Lâm Đặng Minh, Phạm công Tâm hay
Nguyễn Cảnh Thơ cũng nên đọc những lời
phê bình ú ớ hay đấu tố kiểu như
đồng chí là thiếu tá công an Nguyễn Thượng Phẩm gì đó. Phẩm đã hỏi ông Bùi Tín
trên mạng ở dạng ý kiến phản hồi và được tôi dịch ra thành thơ.
Hỏi Ông Bùi Tín
Hỡi ông Bùi Tín kia ơi
Tôi là bồi bút gà nòi
luồn trôn
Mấy lời những nước
cùng non
Mịt mù tăm tối tâm hồn
Việt gian
Cha ông là Bùi Bằng
Đoàn
Một nhà yêu nước bạn
thân già Hồ
Cớ sao ông lại hồ đồ
Bỏ dân bỏ nước mịt mù
trời Âu ?
Lập trường kiên định để
đâu?
Nước nhà dễ dãi nhà tù
với ông...
Dù sao ông cũng có
công
Sao không hưởng thụ bướm
hồng xôn xao ?
Cao Kỳ tướng lãnh tài cao
Tìm về tổ quốc nghẹn
ngào thiết tha
Sao ông không học người
ta?
Thảm thương tiên tổ âm
u suối vàng
Cha ông hẳn cũng bẽ bàng
Đưá con giác ngộ mộng
vàng năm xưa
Tôi tuy đầu chạch mình
cua
Đỉnh cao trí tuệ thuộc
làu từ lâu
Quyết tâm theo bước ba
Tàu
Con đường hai bác Mao
Hồ vạch ra
Tối tăm thân phận trâu
bò
Ù lỳ đã có Mác Lê chỉ
đường
Cẩm nang học thuyết
thiên đàng
Mênh mông trời biển
quê hương vật vờ
Tiền vàng phe cánh ô
dù
Phẩm đây kiên quyết
tôn thờ đảng ta....
22.4.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét