Nguyễn Quốc Bình Thật Sự Ông Là Ai?
Nguyễn Quốc Bình tôi cũng
chả lạ gì cái lối văn tuyên huấn nhàm chán rẻ tiền cuả ông. Ông ta viết một bài dài dằng dặc kể lể con cà
con kê về chuyện tuớng Nguyễn Cao Kỳ quy thuận triều đình cộng sản, và cứ tấm tắc
khen Kỳ là thức thời, rồi Bình tự cho mình là trí giả cao mình liên tiếp phê
phán ông Bùi Tín đã viết bài đăng trên báo tổ quốc.
Bây giờ Bình lại càng
hồ đồ khi đọc bài viết cuả Ngưòi Quan Sát. Trí tuệ cuả Bình kém cỏi, có thể
Bình ở Việt Nam được nhiều người ca tụng là cây bút chững chạc cuả làng báo chí
cộng sản.
Nhưng với tôi, và những
nhân sĩ hải ngoại thì thấy Bình tỏ ra thiếu bản lãnh, lập luận thiếu logich.
Bình chỉ có thể ở xứ mù thì thằng chột được làm vua mà thôi. Tôi cứ nói thẳng
mong ông đừng tự ái
Hãy đọc thử xem Bình
viết gì về: Người quan Sát ?
Trích:
"Tôi thấy bài viết của Người Quán Sát đưa ra chẳng có gì không đúng cả.
Chuyện nhà nước Việt nam cắt xen và tước bỏ quyền tự do báo chí của người viết ở
trong nước, chuyện lợi dụng tự do quá trớn để viết bậy, nói láo, ăn đứng dựng
ngược sao băng đĩa lậu v.v…ở hải ngoại là điều không ai không nhận thấy duy có
điều tác giả vạch ra nhưng phân tích cho họ thấy cái sai của người cầm bút mà tự
sửa. Bài viết đúng vào dịp kỷ niệm ngày nhà báo Việt nam hay như thế mà còn viết
láo phê phán vô cớ Người Quán Sát. Tôi thấy đó là không nên, đó cũng là bôi đen
chứ còn gì nữa, vạch lá tìm sâu nhưng chẳng thon kêấy gì chỉ thấy mặt lạ của
mình rơi ra mà thôi. Cái mặt lạ của Lu Hà đeo rơi ra lại thấy đó là ông Bùi
Tín. Xin hãy nhặt lấy mà đứng lên đi ông "
Bình viết: chuyện nhà
nước Việt Nam cắt xén và tước bỏ quyền tự do báo chí cuả người viết ở trong nước.
Sau đó Bình hạ một cái dấu phẩy và tiếp theo chuyện lợi dụng tự do quá trớn để
viết bậy, nói láo, ăn đứng, dựng ngược sao băng điã lậu v.v... Bình lẫn lộn vô
cùng, Bình gộp những ý kiến lan man cuả ngưòi quan sát và cả ý kiến phản hồi cuả
người lấy tên Nguyễn Thị Hoài Thu vào
chung một câu rồi chia, rồi ngăn nhau bởi cái dấu phẩy.
Nưả tay bên tay trái
câu văn theo Bình là cuả Ngưòi quan sát. Nhưng thực tế Người quan sát không hề
viết như vậy, mà do Bình cố ý viết: Chuyện nhà nước cắt xén và tước bỏ quyền tự
do báo chí cuả người viết trong nước. Một câu văn lộn xộn, cắt xén vẫn có thể
cho in đọan còn lại, hoặc cắt xén rồi cấm luôn?hoặc tước hẳn quyền tự do báo
chí trong phạm vi một bài viết?
Bình không thưà nhận
Việt Nam không hề có tự do ngôn luận, tự do báo chí cho những tiếng nói đối lập.
Bình tự tiện gắn một câu rất vớ vẩn cuả một người đàn bà lấy tên là Thu trong ý
kiến phản hồi vào vế thứ hai bên phải cái dấu phẩy
Người quan sát không hề
đả động chuyện sao băng điã lậu. Ngưòi Quan sát chia bài viết ra thành hai phần:
Phần thứ nhất về tình
hình báo chí trong nước, phần thứ hai ở nước ngoài
Nhưng Quốc Quốc cứ lẫn
lộn cả hai phần trong câu mở đầu cuả Bình và chia nhau bới một cái dấu phẩy.Tôi
muốn hỏi Bình có phải là nhà báo chuyên nhiệp không? Hay chỉ là một gã cha ky
chú kiết nào đó viết lấy được, chả nhẽ không viết gì để kiếm cơm?
Tôi đã phân tích rất
rõ ràng từng đoạn văn cuả ngưòi quan sát, ý đồ, thủ thuật, đánh tráo khái niệm,
mập mờ trắng đen, dương đông kích tây, ngụy tạo, lấp liếm bao che. Tưởng phê
nhưng chằng phê, tưởng phán nhưng chẳng phán. Một giọng văn chung chung thiếu sức
hấp dẫn, thiếu tính thuyết phục. Đọc chỉ thấy chữ và chữ chứ không thấy nghiã.
Than ôi nó là kết quả bi thương cuả nền báo chí XHCH. Theo tôi giưã Bình và Người
Quan Sát có thể vẫn chỉ là cùng một giuộc, kẻ nêu người đập như cái trò chơi
bóng chuyền ấy hay cũng vẫn từ một nhân vật tự viết bài rồi lại tự đóng vai phản
hồi giả vờ chê phai vài điểm ti ti rồi ngoắt một cái lại tự bốc thơm cho mình?
Những loại người như Bình trong hàng ngũ gọi là cầm cân nảy mực cuả chế độ cs
không thiếu như ông tiến sĩ Thọ chẳng hạn.
Hiện Tượng Đỗ Xuân Thọ
Bài bình luận cuả ông LS Đinh Thạch Bích rất
hay, với kiến thức uyên bác cuả một vị luật sư, một người rất am hiểu về chính
trị học và xã hội học. Luật sư Đinh Thạch Bích với lối nói chuyện chân tình
không kém phần dí dỏm, khôi hài như một lão nông, khề khà bên điếu thuốc lào,
rít lên sòng sọc, rồi từ từ lim dim nhả khói kể chuyện đời, chuyện cổ tích cho
chúng ta nghe. Cái chuyện về chủ nghiã cộng sản và chuyện TS Đỗ Xuân Thọ một
nghìn năm sau sẽ được coi như là chuyện cổ tích được xếp vào kho tàng truyện cổ
dân gian Việt Nam mà ông Đinh Thạch Bích đã ghi lại: Ngày xưả ngày xưa, có con
một quỷ đỏ sống ở trong hang đã lâu, chán cảnh nhàn cư vi hưởng lạc với các
nàng tiên gà mái tơ dân tộc nên hoá thành một ông Tiên với ba chòm râu dê, xuống núi để hãm hại dân
lành.Quỷ đã hiếp dâm nhiều con gái còn trong trắng mà sinh ra một giống nòi gọi
là gà Sô Viết. Tuy là quỷ nhưng vì y đã lang chạ với người phàm trần nên quỷ đã
hết thiêng, quỷ cũng không trách khỏi quy luật cuả trần gian: sinh, lão, bệnh ,
tử. Trong 3 triệu đưá con hoang mà quỷ để lại, có một đưá mắc chứng hoang tưởng,
hoảng hốt tâm thần trước nguy cơ bị giệt vong cuả loài quỷ đỏ.
Đó là Đỗ Xuân Thọ đã làm đơn xin hội đồng nòi giống muốn thay đổi dòng
máu cuả quỷ. Từ bỏ dòng máu Mác Lê Nin để thay dòng máu dân tộc. Thọ bị nhiều
người chỉ trích có tư tưởng phát xít quốc xã. Thọ trở nên lúng túng, vật vã, khổ
sở như thế nào?
Ông LS Đinh Thạch Bích
đã viết câu truyện cổ tích rất hay. Nghìn năm sau nếu may mắn được đầu thai lại tôi sẽ là người làm chứng
nhân cho câu truyện cổ dân gian cuả ông.
Xin cám ơn ông. Tôi cũng xin góp vui với ông một bài thơ.Theo tôi Đỗ Xuân Thọ
hay Lê Văn Baỏ đều là con cháu gà nòi cuả quỷ đỏ cả.
Tiến Sĩ Rởm
Tiến sĩ rởm bàng môn tả
đạo
Kẻ bất tài lưà đảo ti
toa
Giang sơn chìm đắm biển
sâu
Sĩ phu thất thố nước
nhà khổ đau
Một nhúm nhỏ cầm đầu lũng
đoạn
Tư tưởng Hồ lận đận
Mác Lê
Treo đầu chó bán thịt
dê
Tay sai ngoại tộc ê chề
nước non
Cứ lải nhải muôn dân
đoàn kết
Chống kẻ thù tha thiết
nỉ non
Nội công ngoại nhập vô
biên
Xoá dần chủ nghiã tước
quyền đảng ta
Lê Văn Bảo mồm loa mép
rải
Báo nhân dân quân đội
đăng đàn
Chổi cùn lý sự buồn
nôn
Học đòi chữ nghiã sói
mòn lương tâm
Mấy thập kỷ gian dâm điên dại
Nhắm mắt liều tăm tối
đua nhau
Kể từ tháng tám muà
thu
Đầu rơi máu chảy tiêu
điều hoang vu
Ai cũng biết tam đa
phúc lộc
Quyền lực tiền lấn bức
tử tôn
Sống lâu con cháu ngu
đần
Mua quan bán chức dối
dân lọc lưà
Xoá tư bản thân lưà ưa
nặng
Xã hội xây lập đảng ma
cô
Cáo chồn thì vẫn Hồ
Mao
Mặt người dạ thú ta bà
đảo điên
Tư bản đỏ xuất thân bần
cố
Kẻ ăn mày coi bộ leo
cao
Điạ hào trí phú lao
đao
Nghe ai mà để cơ đồ
nát tan ?
Lê Văn Bảo luận bàn thế
sự
Trò mị dân hư ảo mê
say
Cà cuống đến đít còn
cay
Miếng to lợi lộc thế
này dễ buông ?
Cứ láo nháo hoang đường
mộng tưởng
Tám mươi năm đằng đẵng
già nua
Già Hồ đã chết từ lâu
Mác Lê Mao Trạch Đông
đâu xác hồn ?
Cả thế giới tiến lên vũ
bão
Một kỷ nguyên dân chủ
văn minh
Việt Nam chính trị
gian manh
Cậy Lê Văn Bảo học
hành giỏi giang
Hắn vẫn thế điếm đàng
lý thuyết
Cả nhân quần chôn chặt
từ lâu
Đông Âu phỉ nhổ ma tà
Loài người nguyền ruả
ta bà khổ đau
Mong tiến sĩ ném vào
thùng rác
Cái mảnh bằng chó ngáp
ruồi bâu
Lân la học lại từ đầu
Ê a dân chủ tự do đánh
vần.
7.4.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét