Tôi rất ngạc nhiên khi đọc một mẩu
văn ngắn cuả ông Trương Hữu Dụng, tôi cứ nghĩ đây là một cháu bé Việt Nam còn rất
trẻ dưới 18 tuổi đời viết bài. Sau chính ông Dụng tự nhận là người cùng ban
biên tập với ông Bùi Tín. Ông Dụng gọi ông Bùi Tín là bác chắc tuổi Dụng cũng tầm
trên 60 hoặc70 rồi?
Mục đích võ mồm cuả ông Dụng vẫn chỉ nhăm nhăm chực miếng hạ nang cuả ông
Bùi Tín. Các bạn có biết không? Người đàn ông dù mạnh mẽ đến đâu vẫn có điểm yếu.
Cái đó ta gọi là bộ ” ngọc hành”. Ngọc hành có hai viên bi ve lớn là nguồn sinh
sản ra cả một xã hội, tuy nó mảnh mai yếu ớt nhưng quan trọng lắm các bạn ạ.
Ông Dụng hung hăng với trình độ tỏi gà
Mác Lê và tư tưởng Hồ Chí Mít, đã liên tục tấn cộng vào hai viên bi cuả ông Bùi
Tín. Tôi tạm gọi hai viên bi đó là : Phong trào dân chủ và miền Nam cộng hoà.
Bản chất Dụng chỉ là văn nô, bồi
bút, cho cộng sản. Vì chính mồm Dụng kể ngày xưả ngày xưa ông Bùi Tín và Dụng ở
cùng một tổ trong ban biên tập báo nhân dân.
Ông Bùi Tín ra nước ngoài, tự học
hỏi nhiều nên giờ bây kiến thức cuả Bùi tín so với Dụng như núi cao và vực thẳm.
Bản chất chất cuả Dụng vẫn với lối lý luận xi măng cối đá . Ông Dụng không thể
cắn vào phần trên cuả ông Bùi Tín, nên ông Dụng chỉ có khả năng nhằm vào bộ ngọc
hành phiá dưới cuả ông Bùi Tín mà xé thôi. Tôi xin nói toạc ra nó giống như hiện
tượng chó cắn dái cho dễ hiểu.
Thực tế là như vậy, các bạn đừng vội
cho Hà mỗ này là tục tĩu nhé.
Khát vọng cuả toàn dân là tự do
dân chủ, vì sự độc tài chuyên chính cuả đảng gây ra bao nỗi oan trái bất công.
Đảng đã ra công đàn áp để cản những phong trào dân chủ nổi lên. Nó là hệ quả tất
nhiên nhân quả quy luật ở đâu có áp bức thì ở đó có đấu tranh, theo luật nhân
quả tương báo. Con giun xéo mái cũng quằn, tức nước thì vỡ bờ, cốc lệ đầy thì
tràn ly. Mọi người tha thiết các tổ chức phong trào đòi quyền con người đoàn kết
với nhau. Nên Dụng một văn nô cộng sản cứ nhai nhaỉ vu cáo ông Bùi Tín, Lu Hà,
Hồ Dâm Dật ( cái nick nghe cũng hơi trái tai, nhưng ông là người rất thẳng thắn)
v.v… Ông Bùi Tín, Lu Hà và Hồ Dâm Dật,
đang cầu mong cho người VN có dân chủ tự
do như nắng hạn cầu mưa. Nay ông Dụng bảo
chúng tôi viết bài phá hoại, nói xấu phong trào dân chủ tự do? Viết bao giờ ở
đâu và viết cái gì? Vu cáo Bùi Tín, Lu Hà, Hồ Dâm Dật viết bài phá hoại nói xấu phong trào
dân chủ tức là Dụng muốn gặm đứt phăng đi một viên bi cuả ông Bùi Tín rồi đó.
Viên bi thứ hai cũng rất lợi hại
không kém là miền Nam cộng hoà: chế độ cuả nhà nước CHMN ngày xưa được quốc tế
công nhận và bị cộng sản tiêu diệt. Dụng lập luận những thành phần quân cán
binh hàng vạn, hàng triệu ngưòi bị cộng sản giết hại hay bỏ tù đày đoạ hạ nhục
hàng chục năm trời, nên bây giờ họ sân hận căm thù cộng sản. Nên bây giờ họ là
những người Quốc gia lợi dụng lôi kéo Bùi Tín, Lu Hà, Hồ Dâm Dật v.v… viết bài phê phán cộng sản. Thật lố
hết chỗ nói.Tôi có biết ông Bùi Tín và ông Hồ Dâm Dật cụ thể là ai đâu? Cái sự
trùng hợp suy nghĩ ở dăm ba bài báo là một hiện tượng bình thường cuả tư duy nhận
thức cuả con người ở những nước tôn trọng tư do. Nhưng không chỉ căn cứ dăm ba
bài báo mà nhầm lẫn là tôi cùng hội cùng thuyền với họ. Tôi là tôi chẳng dính
dáng gì với ai hay một tổ chức dân chủ hay chống cộng quái nào hết.
Ông Dụng luôn nhập nhằng đánh tráo, bóp méo
hai viên bi cuả ông Bùi Tín . Ông Dụng
chăm chăm nhằm đánh một đòn chí mạng vào
hai viên bi thì kết quả sẽ ngược lại, chỉ càng
làm cho bộ ngọc hành cuả ông Bùi Tín càng thêm vững chãi rắn ra, to ra,
sung sức dẻo dai như thanh niên mà thôi.Tôi dùng ví dụ hai viên bi hoàn toàn
không có ý tục tằn mà chỉ tạo ra hình ản ấn tượng để nhấn mạnh thủ đoạn nham hiểm
tinh vi cuả đám lính dõng đánh thuê trên mạng, một cách cụ thể dễ hiểu mà thôi.
Tiện đây cũng xin lổi các cô, các nàng và các bà có thể dễ xúc động mà gây ra sự
hiểu lầm đáng tiếc. Vì tôi dám cả gan mang thần tượng anh hùng cuả các bà các
cô ra làm ví dụ.
Trích: ” Tôi nghĩ ông Bùi Tín cứ nhận định rõ
ràng là mình giời bỏ cộng sản đi theo mấy bạn VNCH, muốn làm sống lại chế độ
này là hơn là thực tế”.
Ông Bùi Tín dời bỏ bỏ chế độ cộng
sản không phải đi theo mấy cụ già miền Nam cộng hoà, còn da bọc xuơng để làm
gì? Các cụ chỉ là những con trâu già giống như tướng Giáp bên phiá cộng sản mà
thôi. Dụng phải vắt tay lên trán mà suy nghĩ chứ, dù sao cũng lớn tuổi rồi đâu
còn bé bỏng gì nưã: " Me ơi cho con bú tí" . Cái giọng ngọng líu ngọng
lô cuả ông Dụng thì làm sao hiểu được vì
sao ông Bùi Tín dời bỏ cộng sản? Chính vì Bùi Tín nhiều năm trăn trở nghiên cứu
dằn vặt và ông giật mình hiểu ra rằng: đây là một học thuyết cực kỳ phản động,
tối tăm mù quáng vô cùng, cả về phưong diện lý thuyết cũng như thực hành.
Trích: ” Là thực thực tế bác đi lại
làm hội viên cuả VNCH rồi”.
Tư tưởng, suy tư, tâm hồn cuả ông
Bùi Tín đúng là vô tình đã gặp VNCH ở một điểm về nhân văn tinh thần. Một sự khảng
định rõ ràng ở VN chế độ cộng sản là đồi bại, bại hoại,vong bản. Nhưng ta
hãy hỏi lại đã từng có chế độ gì khác đã
từng tồn tại ở VN? Xa xưa là quân chủ phong kiến, miền nam cộng hoà v.v…. Thực
ra quân chủ nghị viện cuả Bảo Đại, hay miền Nam cộng hoà cuả ông Diệm, ông Thiệu
cơ bản vẫn còn tiến bộ vạn lần cộng sản. Họ không độc tài phát xít diệt chủng
như cộng sản. Bằng chứng là những cuộc cải cách ruộng đất , đánh nhân văn giai
phẩm, thủ tiêu nhân sĩ các thành phần đối lập, đánh tư sản điạ chủ miền nam
v.v... Xa hơn là Pol Pot ở Campuchia, ,
Stalin ở Nga, Mao Trach Đông ở Trung quốc v.v… hàng trăm triệu ngưòi bị giết
oan. Cho nên theo chiều dài cuả lịch sử ông Bùi Tín chỉ có thể đồng cảm với nỗi
khổ nỗi đau lòng cuả cụ Nguyển Trãi, vua Bảo Đại, ông Diệm, ông Thiệu v.v… Thực
tế họ đều trở thành người thiên cổ. Điều
đó không có nghiã : cứ dời bỏ cộng sản là ông Bùi Tín muốn vực dậy các chế độ cũ
cuả cụ Trãi, cụ Đại, cụ Diệm, cụ Thiệu v.v…. Bởi vì miền Nam cộng hoà chỉ còn
là bóng ma cuả quá khứ, 10 năm. 30 năm, 100 năm hay 1000 năm đều là quá khứ cả.
Ông Dụng có thấy: Mình là thằng chưa vỡ bọng cứt không mà đòi viết văn bình luận
chính trị thời cuộc không? Vu cáo ông Bùi Tín như vậy có tự thấy là ngô nghê trẻ
con không?
Trích: ” Chứ bác cứ lập lờ lúc viết ca ngợi
phong trào đấu tranh cho dân chủ VN , lúc lại cùng Lu Hà và Hồ Dâm Dật…phá hoại,
họ chửi thì khổ bác”
Ông Bùi Tín là một lý thuyết gia,
văn chương cuả ông tôi đã đọc tỏ ra là ngưòi hiểu sâu sắc lý luận cộng sản, hiểu
sâu sắc cái tối tăm phản động cuả cộng sản. Ông là người đạo mạo đàng hoàng,
văn chương lưu loát nhất quán theo một hệ thống tư duy. Văn cuả ông đâu có mập mờ, méo mó, ba láp như Dụng. Ranh mãnh khôn vặt theo kiểu nông
dân toét mắt, đui mù gió chiều nào theo
chiều ấy. Lu Hà và Hồ Dâm Dật thì có
dính dáng gì với phong trào dân chủ? Chúng tôi hay viết bài phân tích những sai
lầm cơ bản cuả lý luận cộng sản, Chúng tôi chưa phải là những nhà lý luận, những
bình luận gia mà chỉ viết bài theo kiến thức đã có. Chúng tôi chống phá dân chủ
để làm gi? Chính Phong trào dân chủ ủng hộ những lý thuyết gia như Bùi Tín, Hà
Sĩ Phu, v.v… Lu Hà , hay Hồ Dâm Dật cố noi theo gương, học tập các bậc đàn anh
như ông BùiTín chẳng hạn. Tôi Lu Hà ông
Bùi Tín, và ông Hồ Gian Dâm thì có biết ai là ai đâu? Ông Dụng đúng là vớ vẩn.
Tôi Lu Hà từ nhận thức, suy tư cuả mình mà viết, đồng tình bày bày tỏ, tranh luận
đàng hoàng theo đúng như nhận định cuả ông Bùi Tín: Tưóng Giáp không phải là
thiên tài quân sự như lời đồn đại. Chưa hề được UNESCO để ý đến
Nay chỉ vì nghe thấy mấy lời phều
phào phản đối cao nguyên bô xít thì cứ nhao nhao lên là ông Giáp chính là lãnh
tụ cuả phong trào dân chủ. Ông Bùi Tín không theo đảng, theo kế hoạch cuả bộ
công an viết bài tâng bốc Giáp là thiên tài quân sự có nghiã là chống phá phong
trào dân chủ. Về việc phản đối cao nguyên bô xít thì theo tôi: lời ông Giáp hay
lời anh Phèo, cô Tẹo, bà Năm, thím Sáu, bác Ba, cháu Lan v.v.. thì đều quý như
nhau cả thôi. Chứ không thể coi trọng lời ông Giáp mà coi khinh lời anh Phèo.
Quyền công dân , danh dự, nhân phẩm thì phải công bằng đều được đối xử như nhau
. Cho nên chuyện tưóng Giáp phều phào phản đối và thiên tài quân sự là hai chuyện
khác hẳn nhau. Ông Dụng cứ ú ớ vịt giời nhập nhằng chuyện nọ rọ sang chuyện
kia. Câu chuyện chỉ đơn giản như vậy mà không phân biệt nổi, lại đòi lên lớp
chính trị cho ông Bùi Tín. Có phải bé con còn đang bú mớm mà dám hỗn hào loạn
luân đòi nhảy lên bụng mẹ, đòi trèo lên cổ,
đòi bóp cả dái ông Bùi Tín có phải là trò cười không?
Trích:” Già rồi nên dứt khoát theo
ai theo ai, chống ai? Còn chống lại nhân dân VN giờ là không nên, cũng chẳng chống
được đâu".
Thì ai cũng biết 80 năm nay, đảng
vẫn núp sau bóng ông nông dân để giết ngưòi
hàng hàng loạt. Đảng nghiện nhân dân lắm, quân đội nhân dân, công an nhân dân,
cái gì cũng mang nhãn hiệu nhân dân ra để doạ: Toà án nhân dân, v.v... Cái thằng
mắc mưu nạn nhân cuối cùng vẫn là thằng nhân dân. Nhân dân thì ai cũng có thể
là nhân dân cả, ông Bùi Tín cũng là nhân dân, Lu Hà, Hồ Dâm Dật
cũng là nhân dân. Ông Bùi Tín chống nhân dân tức là ông BùiTín chống luôn cả ông Lu Hà và ông Hồ
Dâm Dật
Bắt Cha lý, bỏ tù cô Nhân, đánh cô
Thủy, cưỡng bức cô Tần, uy hiếp anh Sơn cũng là chủ trương cuả ông nhân dân cả
sao? Đảng độc tài, dã man, tàn bạo là lệnh cuả ông chủ Mafia NHÂN DÂN?
Lúc cần núp sau cái danh, sao mà cái ông nhân
dân to thế, nhưng khi động chạm đến quyền lợi thì đảng lại trói gô cổ ông nhân
dân lại, đánh chết tươi ông nhân dân trong đồn như cóc nhái. Tóm lại nhân dân
chỉ là biểu tượng để cho đảng loè bịp, lạm dụng mà thôi.
Ông Dụng đúng là con vẹt cuả đảng,
lúc nào cũng lải nhải như bà Phương Nga ấy ở bộ ngoại giao.
Trích: " Bác biết hơn ai hết, khi xưa
VNCH có Mỹ vĩ đại, có máy bay, tầu chiến, xe tăng v.v...sát cánh, trang bị cho
vũ khí, tận chân răng mà còn thua chạy, cả thày lẫn tớ, đến nỗi thày chạy trước
bỏ tớ bơ vơ phiá sau. Tổng thống, bộ trưởng, tưóng lĩnh , mạnh ai cướp máy bay
tàu, bỏ chạy lấy mình. nay mấy ông sân hận, thua chạy sang Mỹ, chỉ ăn tục nói
phét như vẹt thì còn ăn nhằm gì".
Ông Dụng nói một cán bộ quản giáo cai tù, như một lớp học
cải tạo. Chính ông Dụng mới là con vẹt chẳng hiểu chính mình đang huyên thuyên
cái gì?
Này nhé:
Việt Nam cộng sản
chính là một lũ lính đánh thuê cho Nga và Tàu để được hưởng danh vọng quyền lực,
trên xương máu đồng bào mình mới đúng. Tội ác phải tính sổ từ năm 1945 đến nay.
Chính Duẩn đã nói: chẳng ai thắng ai cả. Chỉ có bọn dân đen nó chiụ hy sinh chết
oan uổng chứ cộng sản và quốc gia chẳng ai thắng ai.
Ngày nay sự việc đã ba
năm rõ mười. Hoa Kỳ không hề có ý đồ xâm lược Việt Nam, như báo chí cộng sản vẫn
lải nhải tuyên truyền hàng thập kỷ nay, mà Hoa Kỳ lại chính là người bạn duy nhất cuả nhân dân
Việt Nam, đứng ra giúp đỡ chính phủ và nhân dân miền Nam cộng hoà bảo vệ lãnh
thổ trước sự xâm lăng cuả cộng sản. Trong khi đó các nước tư bản phương Tây
không nước nào muốn mua dây buộc bụng. Pháp Anh thì sợ mang tiếng tiếng là thực
dân kiểu mới, Đức Quốc thì ích kỷ v.v.... Trên thế giới hỏi còn ai nưã ngoài
Hoa Kỳ ra ?. Cộng Sản không dấu ý đồ xâm lăng cuả họ dưới mỹ từ " Giải
Phóng". Họ gọi những cuộc xăm lăng đó là phong trào cộng sản nhuộm đỏ toàn
cầu, cách mạng thế giới. Hồ Chí Minh là ngưòi vô học kém hiểu biết. Ông và Mao
Trạch đều đều mang nặng cốt cách, bản chất,
kiến thức trình độ cuả một nông dân bần cố, nhưng tham vọng quyền lực thì lại lớn
vô cùng. Đó chính là động cơ dẫn các ông
tiếp thụ chủ nghiã Mác, Lê Nin, Stalin nhanh chóng.
Hồ Chí Minh trung
thành thân phận làm tay sai tôi đòi cho quốc tế cộng sản mà tiếp nhận cuộc chiến
tranh ý thức hệ sẽ thử lưả trên đất nước mình. Trong khi đó rất nhiều cơ hội, để
hoà bình thống nhất tổ quốc, an cư lập, nhiệp nhưng Hồ Chí Minh gạt đi, cứ
khăng khăng truất quyền Bải Đại, hay
không chiụ chung sống hoà bình một dân tộc hai quốc gia như Đông Đức và Tây Đức
, Nam - Bắc Triều Tiên.
Trung Hoa cộng sản thì
hận Mỹ bảo vệ Đài Loan, nên xui cộng sản bắc Việt xâm lăng miền Nam và tin chắc
chắn Mỹ sẽ nhảy vào giúp đỡ. Nhân cơ hội đó ,đổ luôn mỹ xâm lược để dành chính
nghiã về phiá cộng sản bắc Việt.
Cộng sản bắc Việt cam
tâm làm tên lính đánh thuê cho Nga và Tàu. Mục đích chính cuả Nga là nhuộm đỏ
toàn cầu. Trung cộng tính toán chi ly và cụ thể hơn: Rưả hận Đài Loan và nhận
món quà tặng hưá hẹn là quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa làm lệ phí chiến tranh..
Ý đồ cuả những cái đầu
gà cộng sản bắc Việt do Hồ Chí Minh làm tiêu biểu là quyền lực và cuộc sống vật
chất cá nhân, lấy chủ nghiã Mác Lê làm nền tảng. Mục đích tham vọng cuả họ rất
tủn mủn, hèn hạ, rất hợp với trình độ và trí thông minh cuả họ.
Thật ra chế độ miền
Nam cộng hoà cũng chẳng tốt đẹp gì như nhiều người còn phàn nàn, cũng tham nhũng
và cũng độc tài theo kiểu gia đình trị, kế tiếp là đệ nhị cộng hoà cuả ông Thiệu
còn tham nhũng hơn nữã. Nhưng quân đội và quảng đại mọi tầng lớp nhân dân rất
yêu nước. Điều căn bản là nhân dân được hưởng tự do dân chủ, báo chí ngôn luận
v.v... Chính quyền đệ nhất, đệ nhị cộng hoà theo kiểu mẫu dân chủ Tây Âu và Mỹ
mặc dù có đầu cơ tham nhũng thì cũng là chuyện bình thường. Nhưng mức độ
tham nhũng không rùng rợn, ghê tởm một cách bất chấp tất cả, theo luật rừng
như cộng sản hiện nay. Xã hội miền Nam này xưa sống rất no đủ ấm no hạnh phúc
nhiều lần so với xã hội Bắc cộng là điều
không thể chối cãi được. Những thành phần lãnh đạo cuả nền cộng hoà hay sưả đổi
hiến pháp dễ dàng thích ứng, phù hợp chứ
không xi măng cối đá như cộng sản 80 năm nay cứ trơ lỳ ra.
Ta không thể so sánh sự
tham nhũng giưã hai chế độ Quốc Gia - Cộng Sản
là cá mè một lưá được. Về căn bản nền cộng hoà miền Nam vẫn tiến bộ hơn
Bắc cộng . Nói như thế không có nghiã là ta phải nhất thiết phục hồi cái thây
ma miền Nam cộng hoà để làm gì? Cộng sản phải ra đi nhường chỗ cho một chính thể
tự do nhân quyền là chính đáng. Trên thế giới rất nhiều quốc gia kiểu mẫu như Mỹ,
Đức, Anh, Pháp v.v...
Hiện tượng 30 tháng 4
rõ ràng là một cuộc xâm lăng cuả Trung cộng thông qua ngụy quyền bắc Việt. Nga
chỉ là hậu phương trên danh nghiã lý luận
cộng sản mà thôi. Nên Mỹ, biết ba Tàu là ông chủ chứ không phải Nga. Mỹ đã
đi đêm đàm phán với Tàu để cuộc chiến
tranh sớm kết thúc.
Mỹ biết nền kinh tế cuả
Nga rất suy xụp, ốc không mang nổi mình ốc lại còn muốn nhuộm đỏ toàn cầu. Còn Tàu thì chỉ muốn Hoàng Sa và Trường Sa.
Xui Bắc Việt xâm lăng miền Nam bằng súng đạn,
kể cả quân đội Tàu để trả thù Mỹ,
Tàu cũng không muốn mất cả chì lẫn chài.
Việt Nam không hiểu ý đồ nham hiểm cuả Tàu
vội hưá hẹn hiến dâng hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa để làm con tin.
Bản chất cuả Tàu là xâm lăng đại Hán, tuy
Tàu cũng ba hoa về chủ nghiã Mác nhưng chưa chắc Tàu đã ham muốn nhuộm đỏ toàn cầu như tư tưỏng cuả thằng tiêm la hói
trán Lê Nin hay thằng điên độc tài trung nông Stalin.
Khi Mỹ biết chắc chắn
Tàu chỉ hô cưả miệng nhuộm đỏ toàn cầu nhưng bản chất cuả Tàu là bá quyền đại
hán.Tàu muốn xây dựng xã hội chủ nghiã theo mô hình cuả Hitler, nghiã là xã hội
chủ nghiã riêng cho dân Tàu và tiến tới thống trị toàn cầu.
Việt Nam ngây thơ, 80
năm nay chỉ là con bài, con tốt đen trên bàn cờ quốc tế, luôn bị động bởi các
siêu cường.
30 tháng 4 là ngày đại
hoạ cuả dân tộc Việt Nam
Chớ vội vui mừng bác Hồ, bác Duẩn, bác Giáp là những anh
hùng đánh cho Mỹ cút ngụy nhào. Họ chỉ là những tên nông dân biển lận u mê tham
quyền lực và tiểu nhân mà thôi. Dân tộc ta luôn bị chiến tranh, bất hạnh không
lúc nào hoà bình, bình an như Thái Lan, Nhật Bản, Đài Bắc v.v... Chính là bởi bọn
này . Yêú tố khách quan như ý thức hệ, tham vọng cuả Nga và Tàu cũng không thể
coi thường.
Trương Hữu Dụng đúng ra là Trương Vô Dụng, một kẻ sinh
ra với đồng bọn chỉ là một lũ cán ngố,
viết thuê ăn lương, đầu óc mít đặc chỉ có
hại cho dân cho nưóc, phá hoại tự do dân chủ và nhân quyền. Theo tôi Dụng nên tỏ lời xin lỗi
ông Tín mới phải, mong ông hãy học làm người tử tế, dũng cảm nhận ra cái sai cuả
mình
Luật Rừng Trị Dân
thơ phúng điếu
Vùng nhà quê chó quen
ăn cứt
Thui bằng rơm thịt ngọt
vô cùng
Cho nên đạo tặc sẵn
sàng
Hành nghề ăn trộm thê
lương não nùng
Vì con chó chết không
kịp ngáp
Bị dân làng tới tấp buả
vây
Hết đường chạy trốn
than ôi!
Tro tàn một nắm mưa
rơi xoá nhoà
Không thân xác đầu lâu
bỏ lại
Nắm hương thưà le lói
có ai?
Xót xa mệnh yểu kiếp đời
Ngàn năm lễ hội ngậm
ngùi khổ đau
Pháo hoa nổ hồn đà ngơ
ngác
Lẫn trong mây tìm xác
nổi trôi
Dập vùi sóng biển xa
khơi
Hơn thằng câu chó chơi
vơi hãi hùng
Gió phương bắc điên cuồng
dữ dội
Vẫn Tần Hoàng, Hán Đế
hung hăng
Bà Trưng, bà Triệu,
Thái Tông
Thiên binh ba đạo chín
phương đất trời
Bởi nghiệp chướng ma
chơi quỷ đói
Sinh làm người bao nỗi
bi thương
Việt Nam băng đảng nhiễu
nhương
Ba Đình chiếu chỉ luật
rừng trị dân?
Phải ngăn chặn bạo tàn
cứu nước
Đất ruộng chia từng bước
tiến lên
Tham ô mắc ngoặc cản
ngăn
Xóm làng yên tĩnh
trăng ngàn gió hương
Chó phải được nuôi
trong chuồng trại
Cần ưu tiên kinh tế nước
nhà
Rau thơm giềng mẻ bốn
muà
Bắc Nam một giải chan
hoà nước non
Khúc dồi chó thơm ngon
béo ngậy
Trên thị trường thương
mại Á Châu
Nhân quyền dân chủ dồi
dào
Tương lai sán lạn má
đào ngẩn ngơ!
9.10.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét