Viết bằng thơ hay văn là cái quyền của người ta. “văn dĩ tải đạo” (văn để chở đạo), “văn dĩ quán đạo” (văn để
quán triệt đạo), “văn dĩ minh đạo” (văn để sáng tỏ đạo), “thi ngôn chí” (thơ để nói
chí).
Văn thơ là một cặp sinh đôi của văn chương. Văn chương là để chuyển tải cái đạo
làm người. Chuyển tải cái chính danh cuả người nam nhi sinh ra trong trời đất này. Nếu danh chẳng chính thì lời
nói chẳng thuận; lời nói chẳng thuận thì công việc chẳng thành. Nếu công việc chẳng thành thì lễ giáo
phép tắc chẳng thịnh, xã hội trở nên bát nháo hỗn loạn như luật rừng. Nếu luật lệ không công bằng
thì hình phạt chẳng đúng, sẽ có bọn đầu cơ trục lợi tham nhũng. Vì vậy dân sẽ chẳng biết đường
nào mà lần. Từ đó sinh ra tăm tối ngu muộị, khổ đau, thậm chí có thể bị diệt vong.