Tôi hay làm thơ kể lể chuyện đời, thỉnh thoảng lại còn viết bài tâm sự với các
bạn muôn nơi để chia sẻ cho nhau những nỗi niềm nhớ nhà, tâm tình người thứ lữ ở nơi đất khách
quê người. Tư tưởng cuả tôi thật ra cũng chẳng mới lạ gì. Nó chỉ mang một độc ý nghiã chán
chường bi than trước cảnh đời đen bạc bất công, những đoạ đầy vô lý mà ta phải gánh chiụ. Những
vần thơ vô thưởng vô phạt thanh tao trang nhã trong cảnh thanh bình hạnh phúc cũng hiếm hoi.Tôi gửi gắm tình cảm
chủ yếu vào cho các cháu thanh thiếu niên Việt Nam,
chứ tôi không phải khoe tài, khoe chữ để làm quái gì với vài kẻ đố kỵ hẹp
hòi. Họ thật vô lý cứ luôn tìm mọi cách chặn họng sỉ nhục tôi, với những từ ngữ sáo rỗng như
kiểu cộng sản quen dùng: phô trương, phản động, cuồng ngôn, lộng ngôn….