Thứ Năm, 8 tháng 7, 2021

Có Nên Thương Cù Huy Hà Vũ, Ái Ngại Cho Ngô Bảo Châu Không?

 
 Ngô Bảo Châu thực ra là một trí thức tội nghiệp. Ông quá tự tin vào mình mà không lường hết khả năng của thiên hạ. Mỗi người sinh ra đều có một tài năng sở trường riêng, một lĩnh vực chuyên môn được siêu thăng chuyên môn hóa đến đỉnh cao của nó. Trời đã sinh ra Chu Du thì lại có Gia Cát Lượng. Đã có gia Cát Lượng thì lại có Tư Mã Ý. Có Tư Mã ý thì lại có Tào Tháo v.v… Anh hùng kiềm anh hùng, tiểu nhân kiềm tiểu nhân, mỹ nhân kiềm mỹ nhân là chuyện xưa nay thường vẫn thường hay thấy. Hàn Tín tài ba lỗi lạc như vậy mà cũng không thoát khỏi lưỡi đao của anh chàng Lưu Bang dốt nát i tờ trình độ như ông Nguyễn Tấn Dũng y tá làm thủ tướng gì đó ở Việt Nam. Họ lưu là một đình trưởng thu thuế viết không thông đọc không thạo, trình độ văn hoá rất kém cũng có thể luồn dây xỏ mũi được Hàn nguyên soái.

Thôi Cũng Đành Chịu Với Những Cái Đầu Gà Óc Đất Sét

 Tôn Lò says:
18/11/2010 lúc 5:36 chiều
 Trích:"Nào là Lão giáo ,Nho giáo , Phật giáo lại thêm kitô giáo hoa mắt rồi, tẩu hỏa nhập ma rồii.Khong hiểu gì hết...."

Chịu Nhục says:
18/11/2010 lúc 1:32 sáng

 Trích: "Ông lẩm cẩm bỏ mẹ, sao ông có thể nghĩ văn thơ chính nghĩa là văn thơ của mấy cha CS giả hiệu mà ông phải nhiều lời thế. Văn thơ chính nghĩa đây là văn thơ tải ĐẠO đến cho con người mà cụ đồ Chiểu đã viết: “Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm, đâm mấy thằng gian bút chẳng tà”
Nhân tiện đây tôi cũng góp ý với ông(hình như cũng có người nhắc rồi) ông viết để chuyển tải cho ai mà từ thơ đến văn nó dài loằng ngoằng trích lời người này một chút, ý người kia một tẹo rồi trộn chung thành món tả pí lù rất khó nuốt. Nên viết cho ngắn gọn dễ hiểu thì người ta mới đọc và thấm được chứ, như tôi chậm tiêu hoá ráng đọc bài của ông đăng mà đầu óc nó lùng bùng chả hiểu gì cả đành bỏ dở xem bài khác thú hơn...."

Thi Nguyên Và Lu Hà Xướng Hoạ Một Thời

 Bài xướng. Ngày Đông:
 
Tuyết đổ chiều nay có lạnh không..?
Căm căm gió rét cảnh sang đông...
Trước đây tổ mặc, quần xâu lá.
Nay lại con dùng, áo dệt lông.
Bếp lưả trong nhà, phơi áo gió
Lò ga ngoài ngõ, đắp chăn bông
Hỏi xem những kẻ cô đơn ấy...
Viễn xứ, xa người, có nhớ mong...?

TÀI NGUYÊN CẠN DẦN

 Cám ơn người quan sát viết bài tài nguyên rơi vào túi bọn tham quan ô lại, cám ơn ông Bùi Tín với những số liệu dẫn chứng cụ thể về tình trạng tham nhũng, Cám ơn cả anh công an kinh tế gì đó làm bài thơ:

"Tham quý là như vậy
Nhưng với ông chẳng thấy
Thấy cũng là không thấy
nếu có cướp vào lấy
Cũng sẽ là không lấy...."

Suy Nghĩ Về Một Bức Thư Tố Cáo Công An

 
Thủ đoạn quen dùng có bài bản của công an mật vụ cộng sản là đánh vào tình thương yêu cuả con người. Bọn công an Việt Nam rất tự hào với câu : Bắt nhầm còn hơn bỏ rơi. Còn bọn mật vụ cuả Hitler Gestapo ( Geheimstaatpolizei) hay bọn mật vụ đông đức Stasi ( Geheimstaatsicherheit) thường có câu: Wir vernichten alles. Was du liebst. Tao sẽ tiêu diệt tất cả những gì ma mày yêu thương.
Cho nên chúng ta cũng chả lạ gì tên Võ Minh Hà sĩ quan cấp tá ra lệnh khủng bố cô Trang trước mặt đưá con gái mới đang học lớp hai cuả cô. Chúng muốn làm cháu sợ, hoảng loạn tinh thần càng tốt để đánh vào trái tim người mẹ, làm cô Trang chán nản và không thiết tha gì với đấu tranh dân chủ.

Sự Tàn Lụi Của Nhân Cách- Cuộc Hồi Sinh Tìm Lại Căn Cước

 

Trong lịch sử  loài người, chưa bao giờ nhân cách bị phá hủy đồi bại tiều tuỵ như ở Việt Nam hiện nay.

 

Đảng cộng sản Việt Nam và ông Hồ Chí Minh đã thành công trong việc áp đặt  quyền thống trị trên toàn vẹn lãnh thổ và nhân cách bị phá hủy xuống mức trầm trọng. Ở miền Bắc liên tục là 65 năm, kể từ năm 1945 và ở miền nam là 35 năm, kể từ năm 1975. Người Việt Nam nhìn chung đã hoá thân thành một giống người khác rồi. Về tiếng nói, vóc dáng, màu da, màu tóc và những khả năng sinh lý bẩm sinh là cái họ còn giữ lại được nguyên si cuả ngưòi Việt Nam, ta thường gọi con Hồng cháu Lạc. Nhưng bản chất, tâm linh, tình cảm, tâm hồn, trái tim, nhân cách cuả con người ngàn năm nhân bản thì không còn hoàn toàn trọn vẹn, không  còn cuả người Việt Nam nưã rồi. Nhân cách sự liêm sỉ bị méo mó biến dạng thật là thảm hại.

Sống Sao Cho Khỏi Vô Nghĩa ?

 Đời người nhanh thật. Thoáng một cái đã hết vèo. Nhớ ngày nào tôi còn lẫm chẫm biết đi, cổ chân cổ tay còn đeo vòng bạc loảng xoảng. Thế mà nay đầu tôi đã bạc rồi. Chỉ còn vài năm nưã là tôi sẽ 60 tuổi, rồi 70, rồi…rồi... Chắc chắn tôi sẽ phải từ biệt cái thế giới này. Bao giờ đầu thai trở lại có lẽ sẽ không có còn cái diễn đàn tự do dân chủ văn chương thi phú ở hải ngoại này nưã. Chúng ta đều là người thiên cổ cả rồi. Thôi thì tôi cũng yên tâm bằng lòng với mình. Sống bình thường chẳng có bằng cấp chức vị gì, hưởng theo lương lao động chính đáng hoặc trợ cấp xã hội, nhưng tôi lại thấy rất vui. Chỉ làm thơ để tặng cho đời, luôn cùng với bạn năm châu tứ hải hàn huyên dốc bầu tâm sự trên mạng, làm tôi thấy cuộc đời này còn vui và có ý nghiã lắm.

Quỷ Đỏ Hiện Hình

 



Trên thế giới không có ở đâu khốn nạn và bỉ ổi như công an cộng sản Việt Nam. Hôm nay tôi được xem một băng ghi hình trong của bloger Dân Làm Báo. Tôi thấy một cảnh tượng rùng rợn thô bỉ trần truồng về nhân cách và thần kinh hiện ra. Dưới con mắt cuả thế giới văn minh, những nhà tâm lý học, các bác sĩ thần kinh, những vị học giả nhân sĩ và các bậc phụ huynh sẽ lo ngại như thế nào về băng ghi hình này, do chính bọn phóng viên công an cộng sản gây ra?

Phải Chăng Mác Bị Thần Kinh ?

 


 

Điều này khó có một câu trả lời chính xác. Chỉ trừ khi mẹ ông ta sống lại và kể cho chúng ta biết: Sữa của bà nuôi thằng cu Mác từ nhỏ có bị nhiễm độc hay không? Hay bà ta cho Mác ăn những gì ? Hay vì thiếu nhiều Vitamin mà ông ta dốt nát như vậy? Đã dốt lại còn không biết điều, tốn công đọc sách, gom nhặt kiến thức rơi vãi cuả các nhà cho vào một bị, rồi trộn nháo nhào cả lên, bốc mùi men thối, sau mới cho mọi người ngửi, để hành hạ làm khổ sở, tâm não cuả hàng triệu người.

Nhà Nước Của Mafia Và Chế Độ Hộ Khẩu

 

Cho đến nay, rất nhiều người từng trăn trở băn khoăn, về câu hỏi thực sự bản chất cuả nhà nước Việt Nam là cái gì? Kể từ khi ông Hồ chiêu mộ, tập hợp được một số thanh niên Việt Nam vào trong một băng đảng và lấy nhà nước khủng bố Lê Nin, Stalin làm kiểu mẫu. Họ đã bày mưu tính kế và cướp được chính quyền từ trong tay các đảng phái quốc gia yêu nước và lật đổ được chính phủ cuả Trần Trọng Kim, một chế độ quân chủ nghị viện do Vua Bảo Đại làm quốc trưởng.

Người Hải Ngoại Sẽ Giải Phóng?

 Có người đã miả mai diễu cợt thách thức với báo chí lề trái rằng: „Cứ tuyên truyền mãi với cái luận điệu tự do dân chủ phương Tây đi, kiểu Mỹ đi. Sau này người hải ngoại sẽ giải phóng cho đồng bào quốc nội?“

Vậy tôi viết bài này và trả lời rằng:
Người hải ngoại họ đã có cuộc sống ổn định. Họ có tương lai, con cái họ học hành thành đạt. Họ còn đòi hỏi quyền lợi gì ở Việt Nam kia chứ? Họ cần gì phải giải phóng cho đồng bào c ủa họ. Đừng có mơ mộng hão huyền, ngồi đấy mà há miệng chờ sung, nhờ người hải ngoại giải phóng cho. Cái chính là muốn sống thì phải tự phá vỡ gông cùm mà tự giải phóng cho mình. Nếu không thì tự sống trong u mê, lầm lạc và ảo tưởng rồi chết dần chết mòn bởi kiếp đời nô lệ. Chưa nói là sẽ bị đày đi Tân Cương, Nội Mông, Sibiri v.v... để xây dựng vùng kinh tế mới. Đừng  có ảo tưởng ba Tàu đại Hán sẽ yêu thương dân Việt như đồng bào của mình.

Nên Suy Nghĩ Cho Kỹ

 Câu chuyện đảng cộng sản Việt Nam công khai bán nước từ khuya cho Tàu, kể từ khi cả thế giới biết được qua bức công hàm nhượng biển của ông Phạm văn Đồng từ năm 1959 do ông Hồ Chí Minh uỷ nhiệm và những chuyện lễ hội ăn mừng quốc khánh Tàu với cái gọi là "Ngàn Năm Thăng Long" và những vụ bán rừng, khai thác bô xít, cướp đất cuả dân một cách trắng trợn càng lòi ra đảng cộng sản chỉ là một tổ chức Mafia trá hình.

Thực chất có phải là mừng ngàn năm Thăng Long hay không, mà đảng cộng tổ chức rầm rộ tốn kém như vậy? Hay là mừng ngàn năm quay trở lại đô hộ An Nam cuả Trung Nam Hải? Chẳng phải vô cớ mà họ cho xây tượng Tần Thủy Hoàng ở vườn hoa Chí Linh và bảo rằng đó là ông Lý Công Uẩn? Lễ hội này ai sẽ thu lợi và hốt nhiều bạc nhất? Dân ư? Họ là những kẻ trắng tay, mất đất, mất nhà, leo dây qua sông đó sao. Con gái họ phải đi thi tuyển mông me, eo vú để  hy vọng được một xuất đi làm dâu nước ngoài nhan nhản ra đấy v.v...

Một Xã Hội Của Những Kẻ Đốn Mạt

 Tôi cũng không thể nào ngờ được, xã hội Việt nam từ năm 1945 đến  bây giờ lại toàn những kẻ bất tài, ti tiện, hẹp hòi, đầu óc thiển cận đồi bại lên nắm toàn quyền quản trị đất nước. Cái mấu chốt cuả vấn đề không phải là điều 4, điều 5, điều 10 v.v... gì đó trong hiến pháp. Vấn đề ai làm ra cái hiến pháp đó?Câu trả lời là đảng , đảng là ai? Là chẳng ai cả, chỉ là một nhóm lãnh đạo chóp bu giải ra khắp các tỉnh thành. Trung ương đầu não là bộ chính trị gồm toàn những anh chàng râu tóc bạc phơ hoặc lốm đốm hoa dâm xuất thân từ tá điền, hoạn lợn, hoạn gà được bổ túc văn hoá với những mảnh bằng tiến sĩ rởm về môn chính trị xã hội học, chuyên gia, chuyên viên gì đó về cái chủ nghiã Mác- Lê Nin, Stalin, Mao Trạch Đông.

Một Thế Kỷ Sống Thưà Thãi Hay Uớc Vọng Công Dân Thế Giới Tự Do

 

( bài cũ nhưng còn có gía trị thời sự )

 

Theo tôi người Việt Nam chúng ta hiện nay đã trải qua 5 đời thừa thãi. Cũng như gia đình tôi phải tính từ đời ông tôi, đời cha tôi, đời tôi, đời con tôi và đời cháu tôi.

Sự nghèo đói bần cùng ngu dốt thì quá hiển nhiên. Suốt một thế kỷ nay con người ta chỉ nuôi lòng sôi sục căm thù nhau. Ở đâu cũng chỉ nghe hai tiếng " kẻ thù " Sao mà chúng ta lắm kẻ thù vậy? Kẻ thù giai cấp, điạ chủ, tư bản, đế quốc, kẻ thù trí thức, tiểu tư sản, các thế lực thù địch vô hình v.v…Kẻ thù bằng xương bằng thịt chưa đủ lại còn có thêm loại kẻ thù tư tưởng. Ngày nay là các thế lực thù địch nước ngoài vô hình tướng. Còn cái thế lực thù địch nước ngoài cụ thể truyền kiếp như giặc Tàu thì lại không tính đến.

Mai Hoài Thu Và Phạm Kim Tiên

 
Vương Vấn Chờ ( bài hoạ)

Rũ áng .. sương sa .. lấp lấp mờ
Hoàng hôn .. bảng lảng .. cảnh xa mơ
Mây bay .. cuồn cuộn .. sầu xa xứ
Gió cuốn .. vật vờ .. dạ ngẩn ngơ*

Cố quận . xa vời .. bao vướng đợi
Xứ người .. vò võ .. mãi vương chờ
Nỗi niềm .. khuây khỏa .. men thơ rượu
Lữ thứ .. phiêu bồng .. phất phất phơ

Lý Tống Giọt Nước Mắt Tràn Ly Cuả Nỗi Oán Hờn Dân Tộc

  


Lý Tống Là Một Người Rất Việt Nam

Tôi biết rất ít về Lý Tống. Sơ qua đại loại ông là một sĩ quan không quân cuả quân lực Việt Nam cộng hoà. Ông đã từng lái máy bay thả truyền đơn chống cộng ở Cu Ba, rồi thả truyền đơn ở Sài Gòn, ông bị cộng sản bắt giam, rồi trả lại tự do ... Hiện nay ông định cư tại Mỹ. Lý Tống có lẽ là một ông già khoảng  dưới 70 tuổi. Vậy tôi xin phép được gọi ông là cụ Lý Tống.

Một Bản Luận Văn Đã Đi Vào Lịch Sử

 Ông Cù Huy Hà Vũ dưới con mắt của tôi thuộc loại gà nòi. Ông rất thân cận với nhiều cán bộ cộng sản gộc trùm sò có nhiều nợ máu với quốc dân. Nên tôi cũng không tin ông lắm. Nhưng về mặt văn chương tôi rất khách quan.

Bản luận văn tự bào chưã của TS luật Cù Huy Hà Vũ rất hay, lý lẽ khúc triết vô cùng, không thể chê một chữ nào cả dưới con mắt cuả các nhà luật gia, giới trí thức, học giả, mặc dù là do hai vị luật sư Hà Huy sơn và Vương Thị Thanh ghi chép lại.

Luận Bàn Về Thơ Ca Cộng Sản

 Trong lịch sử thơ ca của loài người từ các ông Đỗ Phủ, Lý Bạch, Trần Tế Xương, Nguyễn Khuyến,Tản Đà v v…chẳng có ai vì thơ mà phải ngồi tù, bị tra tấn đánh đập hoặc bị đấu tố xỉ nhục đến mức phải tự cầm dao cưá cổ mình như  ông Trần Dần, hoặc bị đảng trù dập phải về quê đóng gạch xe đất như ông Hữu Loan cả. Sao mà ngày xưa không có cộng sản người ta làm thơ sướng thế, tha hồ mà viết mà sáng tạo. Bản chất thơ là tình cảm, những vần điệu nỉ non, mượt mà du hồn người, động viên người ta hãy cố gắng mà sống mà vươn lên. Làm thơ rất khó phải có hứng có duyên và phải gặp đúng người đúng cảnh mới làm được. Những bài thơ do cảm xúc bột phát không bị gò ép miễn cưỡng thường là những bài thơ hay nhất. Đời thuở nhà ai làm thơ phải theo luận cương văn hoá cuả ông Trường Chinh nào đó, theo đúng đường lối văn nghệ cuả đảng, không được đi chệnh con đường đấu tranh giai cấp hơi một tí là bị chụp mũ nâng quan điểm. Cưỡng ép như thế thì bố thằng nào có hứng có cảm xúc mà làm ra thơ?

Luận Bàn Văn Thơ Với Sài Môn Thi Đàn

  Sài Môn Thi Đàn  là một sinh hoạt văn thơ tiếng Việt rất độc đáo trên mạng Internet. Các thi hào văn sĩ  khắp 5 châu lục có thể quần hội tại đây để phun châu nhả ngọc tự do thăng hoa làm đẹp cho nền văn chương thi phú  Việt Nam.

Ở quê nhà thì văn chương thi phú dưới sự kiểm soát cuả đảng và bộ công an chỉ còn thoi thóp què quặt ngoi ngóp trên đaị dương mênh mông cuả tăm tối ngu muội và tàn bạo. Tôi đâu có may mắn được mài đũng quần trong các trường đaị học dạy về nghề làm thơ và viết văn đâu. Mọi thứ chỉ do đọc nhiều, đi nhiều và khổ nhiều mà có tí duyên đến với nàng thơ thôi. Nàng thơ không chê tôi là một ngã nhà quê võ biền cục mịch, không có bằng cấp gì cả để khoe khoang hù doạ thiên hạ. Nàng yêu tôi và thương cái thân khổ hạnh cuả tôi, những lúc tôi buồn tôi khổ thì nàng laị  chạy đến ái ân tỉ tê trò chuyện chia sẻ với tôi...