Đã là một người quân tử, một người tử tế
thì phải có cái trí, cái dũng, cái khảng khái bất phàm cuả mình, khác người cuả
mình. Kẻ tiểu nhân, thì hay lươn lẹo, suy bụng ta ra bụng người, luôn lòi cái
tính đố kỵ hằn học, chúng thường dùng mọi thủ đoạn để ve vãn mua chuộc số đông.
Trong một xã hội, tôi đố các bạn ngưòi
quân tử nhiều hay kẻ tiểu nhân nhiều? Điều này tôi không dám khảng định bên nào
nhiều hay bên nào ít. Ở các nước văn minh, tôi tin chắc người ta sống có lương
tâm, trung thực, hơn ở Việt Nam. Tôi dám chắc xã hội Việt Nam hiẹn nay là một
xã hội băng hoại, cơ hội, tha hoá xuống cấp về nhân cách.
Điều đó cũng dễ hiểu thôi. Ta cứ tính sơ
sơ: những người trẻ sinh vào năm 1975 khi cộng sản cưỡng chiếm miền Nam thành
công thì họ đã 36 tuổi rồi. Những đưá bé ra đời trước 10 năm thì đã 46 tuổi rồi.
Ta cứ tính trung bình là 50 tuổi. Như vậy với số dân dưới 50 tuổi họ không có
cơ may được hưởng một nên giáo dục văn minh dân chủ tiến bộ mà họ phải chịu sự
nhồi sọ cuả nền mạo hoá Mácxít. Còn những người già hưởng sự nền giáo dục hài
hoà tiến bộ thời miền Nam cộng hoà trở thành thiểu số. Mà đã chịu bị cộng sản
nhồi sọ, thì trời ơi là trời có còn được gọi là con người đúng nghiã hay không?
Theo tôi con người đúng nghiã, thì tình cảm tâm linh phải hài hoà, độc lập suy
tư và có nhân tính. Nói như vậy không có nghiã
là tất cả mọi công dân Việt Nam dưới 50 tuổi háy trên 50 ở miền Bắc là mất
nhân tính. Họ vẫn còn nhân tính đấy chứ,
không phải ai cũng là người máy cả; nhưng nhìn chung không hoàn thiện hài hoà,
tự do phát triển về nhân cách. Bởi vì họ là nạn nhân cuả lối giáo dục đại trà,
theo tiêu chuẩn Kim Đồng, Lê Văn Tám và Lý Tử Trọng. Trong khi đó những nhân vật
này này đều do cộng sản hư cấu theo kiểu huyền thoại Hồ Chí Minh. Kể từ khi
bùng nổ cuộc cách mạng tin học thì số học sinh sinh viên mới bắt đầu tìm hiểu
thế giới quan, nhân sinh, xã hội và họ đã bừng tỉnh tìm lại con người nhân bản
cuả chính mình. Chúng ta may mắn còn có những người như Trần Khải Thanh Thuỷ, Tạ
Phong Tần, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Lê Công Định v.v...
Số người nghèo là tuyệt đại đa số thì
trong 85 triệu sống dưới mức trung bình
cuả tiêu chuẩn con người. Thiểu số thì sống cực kỳ sa hoa giàu có.
Số ít ỏi này là những nhóm lợi quyền, là
những con sói đang thống trị 85 triệu con cừu hiền lành. Câu nói ngụy biện cho
bọn thiểu số thống trị đó, thường hay được dùng là những lá buà xảo ngôn đắc dụng
nhất từ khi có đảng đến nay là : Nhân dân làm chủ, tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ
trách.Những người phản đối luận điểm xảo trá này thì bị vu là phản động, Việt
gian, ngụy quân , ngụy quyền v.v… Phe quốc gia cũng phản công gọi lại là ngụy cộng,
ngụy quyền cộng sản, ngụy văn hoá hay nền mạo hoá Mácxít, phản động Việt gian
theo chủ nghiã Mác Lê v.v...
Chính danh và mạo danh. Chính nghiã và mạo
nghiã quả thực khó phận biệt thật trong những năm 1945, 1960 và 1975. Cộng sản
từ bản chất mà nói là phản động, Việt gian thì lại giành được chính nghiã, vì họ
biết tuyên truyền theo kiểu thứ nhất rỉ tai, thứ hai mã tấú. Lối mang quân ồ ạt
cuả Mỹ giúp đỡ nhà nước miền Nam cộng hoà vưà hao người tốn cuả và còn bị cộng
sản vu khống là xâm lược. Trong khi bọn xâm lược thực sự như Tàu thì lại biết
dép râu mũ cối trà trộn trong đám cộng quân thì lại không sao. Cho nên bây giờ
các văn thi sĩ, các học giả và những người có tấm lòng với đất nuớc luôn viết
bài phân tích tính ngụy trá, hán ngụy, viiệt gian, phản động thực sự cốt lõi
gia truyền cuả người cộng sản.
Từ khi Nga Sô sụp đổ, Đông Âu dành lại tự
do dân chủ thực sự. Tàu trở lại chủ nghiã dân tộc đại Hán, tính ngụy cuả cộng sản
mới được chứng minh rõ rệt nhất. Họ đã rơi rụng những tấm mặt nạ, quân đội nhân
dân, công an nhân dân, toà án nhân dân v.v... tính ngụy trá, tính Việt gian,
tính phản động mới được lộ tẩy một cách trần trụi như hiện nay
Như chúng ta đã biết người cộng sản đã bị
khủng hoảng giá trị tinh thần, họ không còn biết họ là ai nưã. Nói cho văn học
là khủng hoảng căn cước, mất nguồn gốc đổi giống. Gà thành vịt, ngan thành ngỗng. Bây giờ chính người cộng sản lại chửi ngưòi cộng sản mạnh mồm
hơn cả ngưòi quốc gia chửi người cộng sản. Họ tỏ ra hung tợn sử dụng các từ ngữ
phản động, rác rưởi thối tha, giòi bọ. Ngôn ngữ văn chương thường cực ngắn, chỉ
vài dòng nhưng phun ra những từ ngữ bẩn thiủ thì vô tội vạ. Đôi khi cũng có kẻ
viết bài bình luận ra vẻ từ tốn nhưng mà miên man, con cà con kê để cách này
cách nọ giữ thể diện cho đảng, cho chế độ Mafia. Cuối cùng cả hai loại người
này, bên cương bên nhu phối hợp với nhau nhịp nhàng, cố ăn ý với chỉ cần đạt mục
đích, bôi nhọ, vu cáo, vu khống nhằm làm phân tâm ngưòi đọc. Đích cuối cùng vẫn
là bảo vệ sự toàn vẹn hình ảnh thần thoại cuả Hồ Chí Minh. Đôi khi họ cũng hùng
hổ chửi đảng cuả họ, và bất kể ai. Nhưng đối với Hồ Chí Minh thì cấm không được
đụng đến sợi lông. Họ có thể đang dự trù đến lá bài thứ hai, trừ khả năng thần
tượng Hồ xuống cấp quá , thê thảm quá không cứu vãn nổi thì theo các bạn con
bài thứ hai là ai không?
Tôi nghi họ đang tôn tướng Giáp lên làm
á thánh. Nếu thánh Hồ hết thiêng, bí quá còn á thánh là Giáp. Nếu á thánh Giáp
hết thiêng thì còn ai? Quả là vấn đề nan giải cho người cộng sản cuối muà đi
tìm thánh để làm cái phao cứu chế độ và giữ cái niêu cơm bằng vàng cuả đảng.
Cũng có thể những tên công an ác ôn với
những nick ảo cũng sẵn sàng chửi luôn cả Hồ Chí Minh để lấy điểm, rồi xoay sang
công kích những người chính danh đàng hoàng viết bài phê phán những hành động
hiếp dâm giết người vô nhân đạo cuả công an. Bảo vệ Hồ và vờ chửi Hồ là những
tiểu xảo cuả những tên công an mạng trá hình
Vì trong trên mạng tôi thấy nhiều người
mang nick ảo hay phun ra những từ như Việt gian, phản động v.v… Nên tôi mới viết
bài này bàn luận công khai về khái niệm Việt gian và Phản động. Nghe nói ngày
xưa đội ám sát cuả tướng Giáp mỗi thành viên phải có một cuộn giây thừng để đi
lùng bắt các đối thủ chính trị đối lập, bất cứ ai dù đàng hoàng là luật sư, học
giả, văn thi sĩ v.v... cứ gọi đại lên là Việt gian, phản động là có thể bắt được
ngay. Phạm Quỳnh suốt đời chỉ văn chương thơ phú, chẳng ở trong đảng phái tổ chức
nào cũng bị vu cho là Việt gian, phản động và bị giết luôn. Ngày nay trường hợp
Ngô Bảo Châu, cứ thậm thụt về Việt Nam;nếu không chịu cộng tác với cộng sản liệu
họ có dám vu ông là Việt gian, phản động không?
16.5.2011 Lu Hà
Lời Việt Gian Yêu nước
Kià tổng thống miền
Nam quá khứ
Đã đi vào lịch sử
thương đau
Anh hùng tuẫn tử quân
khu
Ra đi thê thảm lệ trào
sóng dâng
Cơn gió hận bắc phương
gào thét
Nỗi tủi sầu thảm thiết
ai ơi!
Nghẹn ngào máu chảy đầu
rơi
Biển đông ảm đạm bầu
trời tối đen
Nay có đưá ngu đần sân
hận
Giết dân lành táng tận
lương tâm,
Cơm no ấm cật gian dâm
Phản hồi chửi bậy tím
bầm ruột gan
Chửi Bùi Tín Lu Hà
lăng mạ
Mượn Cao Kỳ nhạc sĩ Phạm
Duy
Nháo nhào tương mẻ dấm
cay
Ngay gian xảo trá lạc
loài việt gian
Nhận yêu nước nặc danh
phá nước
Thiện giả chân dân chủ
tự do
Già mồm chửi bới lu
loa
Độc tài cộng sản la đà
còn đây
Cứ đánh phá mãi hoài
suả láo
Ảo giác mờ chó má sát
nhân
Ác ôn tráo trở vô luân
Chửi người chửi cả cái
thân tồi tàn
Tự xỉ vả điên gàn rồ dại
Chó cùng đường vô chủ
hoại thân
Tiền vàng vơ vét rồi
chuồn
Việt gian yêu nước bầy
đàn thối tha!
28.4.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét