Tôi thường xuyên đọc
báo tổ quốc trên mạng. Than ôi, những kẻ sĩ có tấm lòng ngay thẳng như Trần Nam
Chấn, Lão Móc, Tưởng Năng Tiến, Nguyễn Anh Tuấn, Hồ Gian Dâm v.v... điểm mặt
trên trang báo Tổ Quốc này thấy hiếm thay như lá vàng muà thu, như sao hôm buổi
sáng, chắc cũng chỉ có vài chục người thực sự công tâm là cùng. Đôi lúc chúng
ta cũng phải đọc những bài báo dở ngô dở ngọng chen ngang, hô hào kêu gọi dân
chủ suông đến bã bọt mép cuả những người ốc không mang nổi mình ốc, hay nhóm đặc
công ngầm ăn lương cuả đảng. Bên cạnh đó là nhóm đầu trâu nặt ngưạ công khai ra
mặt lồng lộn tự coi mình là những chính trị gia, trên hiểu thiên văn dưới tường
điạ lý. Họ khoe đã từng đi du học ở nước ngoài như ở Tiệp, Ba Lan, Pháp, Đức, Mỹ
v.v....
Như ông Trần Trung Lĩnh
chẳng hạn. Những thành phần con ông, cháu cha mấy đời bần cố này, nhờ ơn mưa
móc cuả bác và đảng dìu dắt mà đi học
nhai chữ bằng tiền thuế cuả nhân dân. Nay nhờ thức thời mà tiến bộ cầm chừng, họ
mơ ước trở thành những chính trị gia lỗi lạc, nối tiếp bước đường cách mạng cuả
cha ông theo lối mới, hy vọng sẽ được cầm cân nảy mực dẫn dắt dân tộc ta, đảng
ta đang cơn ngắc ngẻo? Họ nhờ cậy hàng ngàn, hàng vạn những tên bồi bút chuyên
nghiệp có thẻ mặt dày trong 700 cơ quan báo chí do đảng quản lý. Công an mật vụ
cs thì nhan nhản trên các trang mạng chuyên phản hồi láo và cố tình iả bậy để
làm nhiễu loạn nhân tâm.
Cho nên ngoài việc viết
bài đàng hoàng tranh luận với các ông văn sĩ, tiến sĩ, giáo sư công nông cuả đảng
ta cũng không bỏ qua những con ruồi xanh bu ra từng đàn hòng làm mất thì giờ
cho người đọc và ô uế mặt báo ở dạng ý kiến phản hồi là nhiệm vụ cuả những tác
giả và bạn đọc có lương tâm. Châm ngôn quen dùng cuả bọn này vẫn là các nhà dân
chủ đoàn kết để chống cộng. Ai là các nhà dân chủ? Mấy tên đặc công mạng, hay mấy
tên công an mạng to mồm chửi cộng sản mà không đưa ra lý do có lý có tình do mình khám phá ra được, mà chỉ làm những
con vẹt nhắc lại những cái hiển nhiên rõ ràng mà chính bản thân chúng không cãi
được thì chủng chửi đổng lên để lấy điểm
cảm tình và ngầm phá hoại những người thực sự có công tâm.
Hiện tượng này nhà
bình luận Nguyễn Hưng Quốc cũng đã phải lên lên tiếng. Ông gọi là lính đánh thuê
trên mạng:" Sau khi viết xong bài “Tự do phát biểu và sân chơi dân chủ”,
tôi đọc được một số bản tin rất thú vị trên báo chí tiếng Anh về hiện tượng
Trung Quốc bỏ tiền thuê một lực lượng nhân viên đông đảo chỉ để làm mỗi một việc
là viết các ý kiến phản hồi bênh vực cho đảng và chính phủ trên internet (1).
Tôi gọi đó là lực lượng lính đánh thuê trên mạng."
"Các “bình luận
viên” – thực chất là lính đánh thuê – này “được trả tiền theo số lượng ý kiến
phản hồi được đăng tải. Nếu ý kiến của họ được đọc nhiều, họ có thể được hưởng
một số tiền thưởng thêm.” Ông Li Ming cho biết như vậy. Có điều, số tiền chắc
là chả nhiều nhặng gì. Người ta đoán chỉ khoảng 50 xu. Bởi vậy, ở Trung Quốc,
người ta gọi đó là đám “ngũ mao đảng” (五毛党, wǔmáo dǎng;
trong tiếng Anh, người ta dịch là “The 50 Cent Party”, đảng 50 xu).
"Vấn đề quan trọng
hơn, với chúng ta, là: Ở Việt Nam thì sao?
Hiện nay, tôi không có
tài liệu gì về vấn đề này cả. Không biết có bạn nào có không. Nếu có, xin cùng
chia sẻ với mọi người. Nếu không thì chúng ta tạm thời tự đóng vai điều tra
viên vậy. Công việc điều tra ấy cũng đơn giản thôi: Thử nhìn vào phần Ý kiến
trên các blog tiếng Việt, xem có ai có khả năng là “bình luận viên 50 xu” không
nhé?"
Tôi Lu Hà, cũng không biết cụ thể về lề lối
cách thức hoạt động cuả bọn ruồi bu này, thực sự nhận sự chỉ đạo từ đâu? Bọn
chúng sẽ có biện pháp gì trước hiện tựợng tự diễn biến chuyển hoá nhận thức cuả
cả bọn dân chủ cuội tiến dần đến dân chủ thật nếu có? Có thể lắm với làn sóng
thông tin tiến bộ hoàn cầu như hiện nay? Bọn giáo đầu chóp bu sẽ mau chóng tiêu
diệt những nhà dân chủ đi lạc đường lối chỉ đạo. Tập trung vào những ngưòi tự
cho mình là có học vấn hơn người làm mũi nhọn tiến công viết nhăng viết cuội
tung lên mạng và lọt cả vào báo tổ quốc?
Nhóm thiểu số cộng sản chóp bu thập niên nào cũng thắng đồng bào cuả
họ. Nhóm sơ khai kể tên là Trần Phú, Hoàng Văn Thụ, Hồ Chí Minh v.v... Kết quả
họ đã thành lập được đảng cộng sản Đông dương năm 1930 theo chỉ thị cuả quốc tế
cộng sản. Nhóm tiếm quyền là Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ
Nguyên Giáp v.v...những thập niên 1940 và 1950. Kế đến là nhóm độc tài bán nưóc
triệt để như Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Đỗ Mười
v.v.. vào những thập niên 60, 70, 80 và
90. Hai thập niên cuối là nhóm đầu gà toàn tâm toàn ý theo Tàu như Dũng, Triết,
Mạnh, Sang. Trọng v.v...thì mọi người ai cũng rõ cả.
Sở dĩ cộng sản VN sống
dai hơn điả đói vì họ dưạ trên hai cái chân đà điểu: Thần tượng hoá Hồ Chí Minh
và chủ nghiã cộng sản. Hồ Chí Minh và chủ nghiã cộng sản là
hai hiện tượng không tưởng, nhờ sách báo tuyên truyền nhồi sọ mà có được.
Kể ra cái chuyện 90
triệu dân Việt Nam bị cộng sản lưà dối so với hơn một tỷ dân trung hoa thì có
thấm vào đâu?
Cái dân tộc này hàng
nghìn năm khổ đau bởi sự thống trị cuả tư tưởng Khổng Tử, nay lại bị cái bá quyền
đại Hán làm mê hoặc. Họ cũng một thời bị con yêu xanh Mao Trạch Đông làm mê hoặc.
Thật nực cười cho một gã nông dân cả đời không biết đánh răng vệ sinh miệng,
hôi thối vô cùng vì bệnh lậu. Y không chiụ chưã chạy mà còn lập luận bệnh cuả y
có thể thuyên giảm, nếu tay chân tìm cho
y nhiều cô gái trẻ trong trắng trinh tuyết, để y dùng âm hộ cuả họ rưả cái
dương vật mưng mủ cuả y. Y ghê tởm bệnh tật như vậy mà còn được thần tượng hoá là lãnh tụ vĩ đại thì cũng
đủ biết dân tộc trung hoa phải chiụ cái nghiệp chướng khổ nạn này như thế nào?
Thật đáng sợ cho cái tuyên truyền cuả cộng sản.
Việt Nam nghe nói có trong tay những 700 tờ báo ngày đêm ra rả tiếp tục cái lý
thuyết ba ba ruà ruà, đi đôi với thần tượng hoá
cá nhân vẫn là trò xảo ngôn lưà bịp đơn giản công hiệu nhất.
Đọc trong báo tổ quốc
vị nào có công tâm, vị nào lá trái lá mặt , nói như Lão Móc là từ từ bò ra
ngay. Tôi rất biết ơn nhiều vị viết rất hay, kiến thức cuả tôi được bồi bổ thêm
nhiều, các vị là những bậc hiền nhân quân tử chẳng vì mục đích cá nhân, lợi nhận
gì cả mà viết bài. Tất cả vì tấm lòng lương thảo lương tâm cuả kẻ sĩ trước hiện
tình đất nuớc. Bên cạnh đó cũng có những kẻ tối tăm theo đóm ăn tàn luyến tiếc
một đời chó săn, tiểu nhân, được đảng ưu tiên đãi ngộ mà chiụ ơn mưa móc viết
bài phản hồi ra rả chửi người nọ, xỉ nhục người kia không tiếc lời thì cũng là
lẽ đương nhiên cuả thân phận chó săn. 700 tờ báo cuả đảng lúc nào cũng tác yêu
tác quái thì chẳng có ma nào dám ngo ngoe phản đối gì? Dù có phản đối cũng
không được đăng mà còn bị truy nã bắt giam nưã.
Quý hoá thay vẫn còn
có tờ báo Tổ Quốc, hay một vài tờ báo hải ngoại và những Bloger cuả những người
có nghiã khí nói ra sự thật thì cũng là đôi chút may mắn cho tâm hồn người Việt
chân chính, có tình nghiã, liêm sỉ, cho đời đỡ tủi lòng mà thôi. Có vẫn còn
hơn không, Việt Nam thoát khỏi vấn nạn,
thoát khỏi cái nghiệp chưởng cộng sản; cái đó còn lệ thuộc vào lòng dân, ý trời. Tôi Lu Hà chỉ có đôi dòng tâm sự, nghĩ sao
nói vậy? Một khi cảnh đời gian ngay, phải
quấy, trí trá lươn lẹo luôn mập mờ. Bọn
người chó má, tiểu nhân, bất tài, tham lam, quyền quý giàu sang vẫn nhởn nhơ
ngoài vòng pháp luật ở Đầm Dơi cuả vợ chồng Mã Ngọc Thơm và Huỳnh Thanh Giang ,
như bọn quan lại đầu tỉnh can tội hiếp dâm, bọp công an thoả sức giết người từ
những việc củ hành củ tỏi? Vạch mặt bọn văn nô bằng hình thức bút luận hay những
vần thơ là việc đáng làm. Bài thơ này tôi cảm tác khi đọc bài báo cuả ông
Trương Hữu Dụng viết bài xỉ nhục thoá mạ ông Bùi Tín. Nhiều người bảo ông Bùi
Tín là đặc công đỏ, nhưng đỏ đen gì tôi không cần biết tôi chỉ căn cứ vào nội
dung các bài báo. Ông viết những gì hữu
ích, những gì vô bổ không chấp nhận là quyền cuả mình.Nhưng phải thưà nhận ông
Bùi Tín viết nhiều bài rất chí lý để cho tôi học tập.
Xin có hai bài thơ để
bổ xung thêm những gì tôi đã tâm sự với các bạn.
21.5.2011 Lu Hà
Giọng Văn Nô
tặng Trương Hữu Dụng
Bác Bùi Tín không cần
cộng sản
Khi nhận ra thủ đoạn bất
nhân
Tối tăm chủ thuyết
lăng loàn
Giang sơn đất nước
điêu tàn lầm than
Là trí thức vì dân rỏ
lệ
Cảnh tham quan bại hoại
quê nhà
Miền Nam chế độ cộng
hoà
Như cơn gió thoảng chiều
tà đêm đen
Trương Hữu Dụng tâm thần
hoảng loạn
Cứ già mồm táng tận
lương tâm
Miả mai giọng điệu
gian dâm
Mao Hồ sương phủ bóng
đêm mịt mù
Thân tôi mọi gà rù
quen thói
Giọng văn nô lải nhải cộng hoà
Dấu tay tung khói hoả
mù
Tám mươi năm đã bao
muà khổ đau
Phận chó má mưu ma quỷ
kế
Phá lòng người chia rẽ
lương nhân
Phong trào dân chủ
công an
Mua câu bán chữ chó
săn lạc loài
Trương Hữu Dụng khoe đời
làm báo
Giọng nỉ non than thở
bác ơi!
Cùng ban biên tập một
thời
Mà nay ngăn cách biển
khơi mịt mùng
Bác chống phá con đường
dân chủ
Ngọn cờ đào sa đoạ chủ
chương
Tự do máu lệ quê hương
Đấu tranh theo đảng
thiên đàng vinh quang
Trương Hữu Dụng loăng
quăng tối nghiã
Cứ ba hoa vu cáo suả
hoài
Ba gai tiền hậu vô
loài
Văn nô bồi bút hết thời
Dụng ơi !
28.4.2010 Lu Hà
Đạo Đức Người Cộng Sản
dưạ theo baì viết cuả
Nguyễn Anh Tuấn
Đua chen học tập Chí
Minh
Bầy đàn ruồi nhặng trời
xanh nặng mùi
Rẫy cha ruồng mẹ bỏ
nòi
Mác Lê các cụ tìm nơi
cửu trùng
Tiên sinh họ Nguyễn
thê lương
Nấm mồ vô chủ khói
hương ngậm ngùi
Hỏi ai nhân cách làm
người
Năm điều bác dạy dưa
giòi thối tha
Thiếu chăng kính hiếu
mẹ cha
Nhân sinh xã hội mọi
điều thẳng ngay
Quảng Châu trâu nái đắng
cay
Vịt vờ cá ngưạ rượu
say men nồng
Thoả thuê dục vọng
điên cuồng
Chiến tranh Quốc Cộng
vội vàng bất lương
Dĩnh Siêu Lý Thụy Thái
sương
Phù dâu phù rể sượng
sùng làm sao?
Năm mươi thấy ảnh mặt
Hồ
Tuyết Minh nhung nhớ
con cò thuở nao
Văn Hoan đại sứ làm
ngơ
Thư đi thư lại vẩn vơ
la đà
Năm tư buộc chỉ xe tơ
Sáu lăm tuổi cụ bạc màu râu dê
Nàng Xuân mới có hăm
hai
Truy hoan cung cấm ra
đời Tất Trung
Hoang dâm cự tuyệt làm
chồng
Thị Xuân sai giết thảm
thương não nùng
Than ôi con cháu quỷ
vương
Lương tâm đạo đức đỏ hồng
tím đen.
29.4.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét