Thứ Ba, 20 tháng 10, 2020

Chia Buồn Cùng Tang Gia Cố Thi Sĩ Hà Thượng Nhân

 

 

Tôi Lu Hà chỉ đáng là con cháu Bác Hà thượng Nhân. Tôi đã đọc thơ Bác trên Quán Thơ, Sài Môn Thi Đàn cuả nữ Thi Sĩ Huệ Thu và giải giác đó đây trên các trang mạng.

Đọc thơ bậc tiền bối thi sĩ lớn cuả dân tộc, tôi rất ngưỡng mộ, biết ơn học tập theo Bác.

Tôi cũng làm nhiều thơ tặng Bác, và xin phép hoạ cả thơ Bác. Tuy nhiên Bác chưa một lần viết cho tôi vài dòng động viên ngắn ngủi. Nhưng tôi vẫn qúy mến ngưỡng mộ Bác, vì những bài thơ tôi sáng tác ra trong thời gian tuổi tác cuả Bác đã gần 100 tuổi. Có thể Bác già yếu và cũng chẳng có ai đọc thơ tôi cho bác nghe chăng?

 

Đọc thơ, hiểu thơ, hiểu tâm hồn người làm thơ mà sinh lòng quý mến ngưỡng mộ. Kể như các cụ Tản đà, Nguyễn Bính, Hàn Mạc Tử, Hồ Dzech đã là người thiên cổ nhưng đọc thơ các vị đó mà cảm thấy như còn đang sống, thấp thoáng, ẩn hiện đâu đó trong cõi lòng mình. Bác cố Thi Sĩ Hà Thượng Nhân tôi coi như bậc Thày ngang hàng với các cụ Tản đà, Nguyễn Bính...

 

Tôi rất buồn, thương cảm nhớ tiếc một nhà thơ lớn đã vĩnh biệt chúng ta để đi vào cõi vĩnh hằng.

 

Xin cho tôi được gửi lời chia buồn thống thiết nhất tới gia đình, bà quả phụ Hà Thượng Nhân và ban biên tâp Văn Thơ Lạc Việt. Từ nay đã mất đi người chồng, người cha, người ông, người Thày, người bạn lớn cuả văn chương thi phú Việt Nam.

 

 

 

Vấn Vương Bên Mồ

Cẩn bái cố Thi Sĩ Hà Thượng Nhân

 

Bàng hoàng tin bác ra đi

Đất trời ảm đạm bồi hồi nhớ thương

Giai huynh tứ hải bốn phương

Bạn bè văn hữu guê hương ngọt bùi

Họ hàng con cháu sụt sùi

Sương rơi lã chã ngậm ngùi hoàng hôn

Đêm rằm trái chín trăng tròn

Thoát lià khỏi gốc linh hồn về đâu?

Trùng dương dào dạt bao la

Đường lên cõi Chuá hay là Tây Thiên

Than ôi! Thế tục ưu phiền

Non sông ta vẫn triền miên u sầu

Cuộc đời chinh chiến phôi pha

Trán nhăn tư lự xót xa anh hùng

Bốn vùng chiến thuật vẫy vùng

Bàn cờ thế cuộc thê lương não nùng

Cảm thông một nén hương lòng

Tình người viễn xứ vấn vương bên mồ!

 

12.10.2011 Lu Hà

 

 

 

Hồn Bác Ở đâu

hoạ thơ Huệ Thu: Khóc Hà Thượng Nhân

 

Vầng trán phong sương đã ngả màu

Người về cực lạc hết thương đau

Thượng Nhân đi hẳn còn lưu lại

Thu Huệ ngồi đây khóc bể dâu

Thi bá một thời bao luyến nhớ

Văn chương để lại ngọc trân châu

Trăm năm ra thế ồ nhanh thật

Hồn bác bây giờ đang ở đâu?

 

12.10.2011 Lu Hà

 

 

 

Sương Rơi Lệ Nhoà

hoạ thơ Mai Hoài Thu: Vĩnh Biệt Cụ Hà

 

Bác Hà tên cháu cũng là Hà

Đâu phải duyên ta nợ phấn hoa

Cuộc thế xoay vần thơ với phú

Sinh thời cảnh ngộ chẳng cùng trà

Ngậm ngùi thế hệ hàng cha chú

Chan chưá nhân gian lệ máu hoà

Chiều thu thong thả sang Tây Trúc

Khóm trúc sương rơi ướt nhạt nhoà...

 

12.10.2011 Lu Hà

 

 

 

Anh Đi Về Cõi Vĩnh Hằng

chuyển thể thơ Huệ Thu: Tiễn Anh Hà Thượng Nhân

 

Đa tình cổ hận trời thăm thẳm

Bến sương mù ảm đạm thương đau

Tiễn chân một đoạn đường thu

Trăng rằm vằng vặc u sầu hồn thơ

 

Đi biền biệt bao giờ trở lại

Vòng luân hồi tê tái người đưa

Trần gian bàng bạc mái đầu

Cỏ hoa rầu rĩ chân cầu bướm ong

 

Đời chiến mã bốn vùng chiến thuật

Chí nam nhi tuẫn tiết anh hùng

Bây giờ hồn lạc gió sương

Phiêu diêu cực lạc thiên đường chờ mong

 

Từ nay nhé vòng tang nấm mộ

Thắp nén nhang người có biết không?

Đất sâu lạnh lẽo cõi lòng

Âm dương đôi ngả vấn vương thêm buồn

 

Bên giường bệnh lệ tuôn gò má

Thân héo gày chẳng trụ được lâu

Đọc thơ chỉ được vài câu

Rồi anh nhắc lại chuyện nào ngày xưa...

 

Anh vui lắm hồn thu rộng mở

Nắm chặt tay cuốn sổ trên bàn

Chập chờn ảo ảnh xa gần

Miên man hồi tưởng năm ngàn bốn ba...

 

Đọc chữ pháp chữ ta thân thuộc

Bài thơ dài dằng dặc không quên

Nghĩ rằng anh vẫn bình yên

Ngờ đâu Chuá gọi bay lên cổng trời

 

Rằm tháng chín người đi vội vã

Chuyến đò ngang thuyền đợi bến sông

Bạn bè thi hữu bốn phương

Trùng dương dặm thẳm nhớ thương ngậm ngùi

 

Cõi vĩnh hằng xa xôi biền biệt

Hà Thượng Nhân tha thiết nụ cười

Thiên thần chào đón mừng vui

Mà sao trần thế sụt sùi nguồn cơn?

 

Một trăm tuổi phúc tràn lộc hưởng

Thú điền viên bảng lảng chiều buông

Bỗng nhiên đàn đứt dây chùng

Hồn thơ sầu đọng cố hương vọng về...!

 

12.10.2011 Lu Hà

 

 

 

Thơ Tế Linh Hồn Hà Thượng Nhân

chuyển thể thơ Trường Giang: Khấp Điếu Thi Lão Hà Thượng Nhân

 

Thái Bình Dương buổi chiều tà

Cả vùng cảnh vật nhuốm màu cát pha

Thi đàn Bắc Đẩu băng hà

Cung thương thổn thức nhạt nhoà lệ rơi!

Bạn bè chiến hữu khắp nơi

Cùng chung thống khổ một thời đã qua

Sớt chia san sẻ khoai tù

Thiên thu nhất nhật trầm tư u hoài

Đoạ đầy khổ tận cam lai

Lao lung năm tháng kéo dài chẳng tha

Lời thơ chính khí năm xưa

Động viên an ủi mặn mà chưá chan

Đòn thù bạc đãi bất nhân

Hai vai chịu gánh trăm ngàn hiểm nguy

Dãi dầu mưa nắng đắng cay

Không ham danh lợi thẳng ngay mọi đàng

Quyết không áo tiá khăn vàng

Bán hồn cho quỷ bẽ bàng lương tâm

Mặc cho nước đục cát lầm

Thủy chung sau trước Miền Nam cộng hoà

Mây đen bao phủ quê nhà

Sục sôi ưá máu đỏ màu trái tim

Gian manh quỷ quái nhấn chìm

Mười năm tù ngục nỗi niềm lao đao

Xa quê lòng những nghẹn ngào

Thương dân nhớ nước khác nào dao đâm

Bác ơi! Dứt bỏ tình thâm

Vợ hiền vò võ âm thầm canh thâu

Cháu con vật vã âu sầu

Anh em họ mạc đỏ ngầu vành mi

Ô hô! Sao vội ra đi

Bài thơ dang dở ngậm ngùi trần ai

Âm dương cách trở xa xôi

Cố hương thăm thẳm biển khơi trập trùng

Hay rằng: Giận kẻ bất lương

Buôn dân bán nước hận phường việt gian

Thả câu đục nước tranh ăn

Gục đầu tư lợi chó săn lạc loài

Hôm nay bác đã đi rồi

Cõi tiên thoát tục bồi hồi trần gian

Ruỗi tay vứt bỏ duyên căn

Hoàng hôn bóng rủ chưá chan lệ tràn

Đàn Ngang Cung đã quy thần

Đi mây về gió trăng ngàn thiết tha

Ô hô! Thương nhớ xiết bao

Tiên sinh ơi hỡi bây giờ ở đâu?

Đường đi sáu nẻo ta bà

Gập ghềnh Tây Trúc hay là biển khơi

Nếu như bác đã về trời

Hồng ân Thiên Chuá cho người Việt Nam!

 

13.10.2011 Lu Hà

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét