Khi bần tiện lưu manh
chó má
Giả vờn tình thiếu phụ
cô đơn
Ba que thủ đoạn con
buôn
Moi tiền giật cuả chui luồn đó đây....?
Con bã mắm vờ say âm
hưởng
Còn ti toe tơ tưởng má
đào
Xập xình nhảy nhót mơ
hồ
Quáng gà tăm tối mịt mờ
trăng suông....
Lưà tuổi trẻ điên cuồng
mây gió
Con dê già nhí nhố ba
hoa
Be be sáu nẻo ta bà
Âm u điạ phủ bóng ma dật
dờ...
Kià nhạc sĩ vẩn vơ mưa
gió
Ánh đèn màu chan chưá
mấy cô
Tham lam vật chất hồ đồ
Bơ vơ lạc lõng hồn mơ
bến nào...?
Giả diện mạo anh hào đạo
đức
Đàn cá măng láo nháo
đua chen
Cốt sao vơ được lắm tiền
Trước sau bất nhất thản
nhiên nó cười
Giả oan khổ trò hề vu
cáo
Cũng mánh mung chèo
néo chính quyền
Nhẫn tâm gắp lưả đồ
hèn
Mà làm nhạc sĩ chó
ghèn nhử hôi
Thân nhầy nhuạ đời ươi
cộng sản
Là bậc thày di sản máu
tim
Hoa Kỳ giả bộ nằm im
Lăng xăng đây đó đắm
chìm lương tâm....
Kẻ bần tiện nhẩn tâm
lường gạt
Đánh vào lòng thất thiệt
được thua
Bịp mồm khoá họng
thiên nga
Để moi tiền cuả làm
giàu bản thân
Giả ly dị lường gàn luật
pháp
Dứt dây rừng chấn động
thất kinh
Oán hờn ngùn ngùn trời
xanh
Lòng người tức giận
thanh danh lụi tàn
Xưa có câu chữ tâm làm
gốc
Để tâm hồn từng bước
thanh cao
Truyền thông văn hoá dạt
dào
Người người cảm phục mới
là nghệ nhân.
12.12.2011 Lu Hà
Ý Kiến Nhận Xét
Sở dĩ tôi viết bài thơ
này và tự có ý kiến nhận xét là chỉ để muôn tâm sự với các bạn về hai loại hình
thơ và nhạc trong nền văn hoá Việt Nam và thế giới. Tôi không hiểu nhiều về âm
nhạc, các con tôi đưá nào cũng biết chơi một nhạc cụ, nhưng riêng tôi thì một nốt
nhạc bẻ đôi. Tôi chỉ hiểu đại khái người nhạc sĩ làm ra bản nhạc để hát, đàn,
trống, sáo, nhị v.v... Nhạc rất gần với thơ, đã là thơ rất khoát phải có hình
tượng về âm nhạc.
Thơ là một hình thức
nghệ thuật dùng từ, dùng chữ trong ngôn ngữ làm chất liệu, và sự chọn lọc từ
như những tổ hợp ngữ vựng được sắp xếp dưới một hình thức logíc nhất định, tạo
nên hình ảnh hay gợi cảm âm thanh có tính thẩm mỹ cho người đọc, người nghe.
Nhiều bài thơ hay có thể được nhiều nhạc sĩ mượn lời để phỗ nhạc theo những ký
hiệu riêng ta gọi là nốt nhạc, tạo đường cho người ca sĩ cứ theo đó mà ngân nga
trầm bổng, lúc lên lúc xuống, lúc luyến láy v.v...
Thơ, thơ ca hay thi
ca, là một khái niệm chỉ các loại sáng tác văn học có vần điệu, có đặc điểm ngắn
ngọn, súc tích, nhiều ý cô đọng.
Thơ trở thành một hình
thức để bày tỏ tâm tư và chưá đựng tinh thần nhân bản sáng tạo cuả con người.
Đã làm thơ thì phải có
tâm hồn quang minh chính đại yêu ghét rõ ràng. Theo tôi làm thơ có 6 đặc điểm
quan trọng phải có:
1. Thiên phú bẩm sinh
2. Đức tính ngay thẳng,
trung thực
3. Khả năng dục tính dồi
dào, tránh đồng tính luyến ái
4.Đọc nhiều và có trí
nhớ dai
5. chịu khó học hỏi
theo tinh thần chân thiện nhẫn
6. Nắm được những quy
tắc và từng thể loại thơ khác nhau về luật bằng trắc và nguyên tắc đổi thanh.
Từ những nhận xét trên
tôi đi đến kết luận giưã thơ và âm nhạc rất gần gũi với nhau. Người thi sĩ rất
dễ trở thành bạn thân với nhạc sĩ.
Cho nên tôi muốn nói
người thi sĩ hay hay nhạc sĩ phải là những người có tấm lòng vị tha và có nhân
cách.
Tôi phải bàng hoàng thốt
lên trong cuộc sống cuả chúng ta đã tàn lụi nhiều về nhân cách.
Trong lịch sử loài người,
chưa bao giờ nhân cách bị phá huỷ đồi bại tiều tuỵ như ở Việt Nam hiện nay.
.Đảng cộng sản Việt
Nam và Hồ Chí Minh đã thành công trong việc áp đặt quyền thống trị trên toàn vẹn
lãnh thổ và nhân cách bị phá hủy xuống mức trầm trọng. Ở miền Bắc liên tục là
65 năm, kể từ năm 1945 và ở miền nam là 35 năm, kể từ năm 1975. Người Việt Nam
nhìn chung đã hoá thân thành một giống người khác rồi. Về tiếng nói, vóc dáng,
màu da, màu tóc và những khả năng sinh lý bẩm sinh là cái họ còn giữ lại được
cuả ngưòi Việt Nam, ta thường gọi con Hồng cháu Lạc. Nhưng bản chất, tâm linh,
tình cảm, tâm hồn, trái tim, nhân cách cuả con người ngàn năm nhân bản thì
không còn hoàn toàn trọn vẹn, không còn cuả người Việt Nam nưã rồi. Ngôn ngữ
thường dùng đã quen tai, nhàm chán chai miệng như: Toàn dân làm chủ, cha già
dân tộc, thế lực thù địch, thôi đàn áp, thôi quốc tịch, thôi phát tiển, quần
chúng tự phát, biện pháp tế nhị, hình thức uyển chuyển, khai thác mâu thuẫn, diễn
biến hoà bình, triển khai đồng thuận, toàn dân nhất trí v.v... Tóm lại toàn những
từ ngữ vô cảm, vô nghiã, nhạt nhẽo, bỉ ổi, trơ trẽn cuả loài cầm thú học nói tiếng
người chứ văn hoá văn minh cái quái gì.
Người Việt Nam đã trở
thành một giống người khác rồi. Để lấy lại con người nhân bản Việt Nam, tôi phải
tính từ cái mốc năm 1945 trở về trước.Theo tôi chúng ta sẽ còn phải tốn công mất
đi vài thế hệ nưã. Nghiã là phải vài trăm năm sau chưa chắc chúng ta lấy lại được
cái bảng thang cấp giá trị cuả người Việt Nam nhân bản. Người Việt Nam những ai
còn có lương tri và biết suy nghĩ sẽ tự họ phải sấu hổ: mỗi khi, hơi một tí họ
lại mang cái tổ tiên hàng nghìn năm văn hiến ra để khoe là con Hồng cháu Lạc. Họ
phải tự thưà nhận chính bản thân họ và con cháu họ đã biến thái thành con cháu
cuả Hồ chí Minh mất rồi. So sánh con người ông Hồ Chí Minh và các cụ tổ tiên
nhà ta xa xưa như hai Bà Trưng, Trần Hưng Đạo, Nguyễn Trãi v.v… thì khác xa
nhau hoàn toàn, không nói là đối lập như nước với lưả.
Để thay đổi lại con
người Việt Nam hiện nay, để trở lại cội nguồn xa xưa cuả dân tộc theo tôi đã hết
cách rồi. Tôi nói vậy liệu có quá bi quan lắm không?. Họ số đông người Việt Nam
sinh sau năm 1975 vẫn cứ tiếp tục phải sống, phải bon chen cầu cạnh, lấy vợ
sinh con đẻ cái và dù cả khi đảng cộng sản không còn cầm quyền nưã . Nhưng họ vẫn
cứ phải sống như vậy theo những di chứng, nhân cách cuả ông Hồ Chí Minh mà ông
Hồ Chí Minh đã chết từ đời tám hoánh nào rồi. Tâm hồn thế hệ trẻ cứ nưả vời ngắc
ngoải như vậy thêm vài thế hệ nưã. Bởi cớ sao? Bởi vì họ là những người không
có căn cước rõ ràng. Dù cho cả khi lăng Ba Đình đã trở thành câu lạc bộ cuả những
tâm hồn cộng sản xa xưa. Dù cho Hồ Chí Minh đã bị xếp xó bên lề đường cuả lịch
sử và chính thức bị coi là tội nhân thiên cổ .Nhưng di chứng nhân cách cuả ông
ta vẫn còn tồn tại mãi trong mạch máu cuả người Việt Nam, truyền từ thế hệ này
cho đến thế hệ khác. Có thể còn dai dẳng mãi vài trăm năm sau, cứ như vậy mà sống
khổ sống sở. Nó đã trở thành những mã số, những gen di truyền tồn tại trong máu
cuả người Việt Nam? Với tình hình nguyên trạng như hiện nay: Hồ Chí Minh hiện
ra loã lồ trước con mắt đồng bào hải ngoại và cộng đồng quốc tế là một con ác
quỷ. Nhưng đảng cộng sản Việt Nam vẫn cố sống cố chết ,phát động học tập noi
theo gương bác Hồ vĩ đại. Vấn đề chính là ở chộ này.
Cái ông bác Hồ vĩ đại
này thực ra chưa hề có cái gì thực sự là vĩ đại, là con người bằng xương bằng
thịt có đầy đủ những cái vĩ đại đều do họ tưởng tượng ra. Cái ông bác Hồ vĩ đại
này thực ra là con đẻ do đảng và giới văn nghệ sĩ bồi bút nhào nặn ra mới đúng.
Cái người có tên bác Hồ vĩ đại đó, tên cúng cơm là Nguyễn Tất Thành , có thể
anh Thành thật sự được sinh ra ở Việt Nam.. Hay anh đã chết rồi trên đường đi
Pari làm bồi bàn? Anh ta bị tình báo Tàu giết đi và thay thế một người Tàu khác
.Do một hoàn cảnh ngẫu nhiên nào đó cũng sinh ra ở Việt Nam và biết nói giọng
Nghệ An? Tôi đặt giả thiết Hồ Chí Minh đó không phải anh Nguyễn Tất Thành con
trai cụ phó bàng Sắc. Giống như một trường hợp. một tướng tình báo cộng sản giả
danh là con trai cuả một đai điền chủ nào đó là bạn ông Ngô Đình Diệm. trong
tác phẩm X. 30 phá lưới. Ta cũng có thể nghi vấn ông Hồ hiện nay nằm ở Ba Đình
có đúng là con ông phó bảng Sắc không hay là một ngã ngưòi Tàu giả danh?
Thật kinh hoàng đau đớn
cho dân tộc Việt Nam, cư đinh ninh bác Hồ kính yêu có đôi dép cao xu giản dị đó
là người Việt Nam. Nếu là người Việt Nam mà bán đứng tổ quốc làm tay sai cho
Nga Tàu và cộng sản quốc tế, rồi lại bị đàn em chèn ép xây dựng thành một biểu
tượng để tôn thờ học tập thì tôi cũng biết nói làm sao? Coi đó như là định mệnh
cuả người Việt Nam bị trời phạt vậy? Mà người Việt Nam chúng ta, tổ tiên chúng
ta có tội tình gì kia chứ?
Tôi quay trở lại cái
nhân cách bị tha hoá xuống cấp như thú vật đó bằng một ví dụ cụ thể chính các bạn
đã thấy dưới đây. Con cháu ông Hồ, có thể mang cái gen di truyền cuả ông trong
tim óc, và cách mạch máu .Tôi vẫn hy vọng không phải là tất cả người Việt Nam,
người nào cũng giống Hồ, tồi tàn, lưu manh cả. Họ chỉ là vài triệu trong 5 triệu
đảng viên cộng sản. Còn 85 triệu đồng bào Việt Nam vẫn còn mang trong mình dòng
máu huyết thống cuả con Lạc cháu Hồng. Dân tộc ta vẫn tồn tại muôn đời bất diệt.
Tức nước thì vỡ bờ, một số chuyện mới sảy ra gần đây như sự phản kháng cuả giáo
dân Cồn Dầu, rồi 34 người bỏ chạy sang Thái Lan, vụ biểu tình ở Hà Giang hàng vạn
hàng triệu người Việt Nam không còn ích kỷ đèn nhà ai rạng nhà ấy nưã. Tinh thần
dân tộc, nhân cách truyền thống nhân bản đã trỗi dậy .
Từ những phân tích
trên chúng ta dễ hiểu nhân cách cuả người việt nam bị tha hoá bởi những văn nô
thi sĩ bồi bút và cả những tên nhạc sĩ ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản. Nhạc phản
chiến cuả Trịnh công Sơn nhiều người khen hay, nhưng theo tôi Trịnh Công Sơn là
người có tài thêu dệt ra những bản nhạc dễ đi vào lòng người dễ hủ hoá tha hoá
làm mất đi khả năng tuy duy độc lập cuả tầng lớp thanh thiếu niên Việt Nam
trong phong trào chống Mỹ?
Thơ cách mạng xuyên tạc
chính nghiã cuả những tên Tố Hữu, Xuân Diệu, Chế Lan Viên là những ví dụ cụ thể.
Càng nguy hiểm hơn
trong cộng đồng đồng hải ngoại cuả chúng ta có những tên nhạc sĩ lợi dụng âm nhạc
để làm tiền phi pháp, lưà thày phản bạn, tiền hậu bất nhất mà lại làm nhạc thì
hát cho ai nghe đậy?
Cho nên muốn làm thi sĩ
hay nhạc sĩ thì phải có cái tâm tử tế cuả một con người. Trong thơ thì dễ nhận
ra, vì viết thơ ra thì thiên hạ họ hiểu ngay con người này là ai? Anh ta là người
thế nào, xấu tốt phơi bày ra cả. Nhưng một anh chàng nhạc sĩ lại dùng dăm ba nốt
nhạc để phổ vào đấy, nhưng tâm hồn anh ta đầy biển lận, tham lam, lường gạt, đểu
cáng như một tên lưu manh thì làm sao đây?
Đó là lý do tôi viết
bài thơ khi kẻ bần tiện làm nhạc.
Chúc các bạn một ngày
vui vẻ
Gõ 19 giờ 43 phút ngày
12.12.2011 Lu Hà
Cám ơn Ngô Thiết Hùng
Cám ơn Anh Ngô Thiết
Hùng đã ủng hộ ý kiến cuả tôi. Những gì tôi viết là một sự thật đau lòng về nền
mạo hoá, nhân cách bị phá hủy xuống giốc tồi tệ. Tội phạm chính là do bọn văn
nghệ sĩ cò mồi cuả đảng và những đưá lá mặt ngày nay ở hải ngoại viết báo nổ xằng
và làm nhạc để moi tiền, dụ dỗ vợ trẻ con côi lưà tình, trấn lột đào mỏ moi cuả
đẩy người ta xuống thảm trạng kinh tế khó khăn là đều đáng lên án, vì vi phạm đạo
đức nghiêm trọng, vì lối sống buông thả gian giảo đam mê vật chất mà mất đi
tình người. Có những đưá còn lợi dụng đặc tính hay xấu hổ để bắt bí phụ nữ,
tung tin giả vu cáo người ta lăng loàn để cho hắn được tự do chiếm dụng tài sản
cuả người, theo kiểu vưà ăn cướp vưà la làng kể lể lòng từ tâm bác ái có tính
toán cuả mình: Phóng nhân tâm dể thu lấy tiền tài, phóng tiền tài để thu vi
nhân thượng. Nhân thượng chó gì như kiểu Hồ Chí Mít: Sưã để em thơ, luạ tặng
già, trong khi đó thì bí mật hiếp dâm trẻ con như chảo chớp. Lối đánh vào lòng
tự trọng, thanh danh, uy tín, cuả phụ nữ để tống tiền. Thủ đoạn lưu manh cuả những
tên gangster, chuyên hiếp dâm phụ nữ cũng hay dùng chiêu này. Thế mà có những
thằng nhạc sĩ đểu già rồi sắp xuống lỗ cũng vì tham lam quá độ cũng dở chiêu
hèn này ra để bắt bí không chế người ta, tuơng tự như khai báo cho nhà nước về
tiêu chuẩn xã hội được hưởng, cố tình biạ đặt vì mục đích khống chế vụ lợi cho
y mới thật cực kỳ đểu. Nhạc sĩ nhạc nhiếc cái gì bọn này. Đời là như vậy, cái ảnh
hưởng nhân cách cuả Hồ Chí Minh nó sâu nặng như thế đấy, nó không những hoành
hành trong nước như cảnh các nữ sinh đánh nhau, lột trần nhau ra đường, bọn cao
trai reo hò cổ vũ mà nó còn được xuất cảng ra hải ngoại ...
Tôi nghe có câu chuyền
buồn về giới thi ca âm nhạc gì đó. Danh chính ngôn thuận người ta thuê mình làm
nhạc để bán kiếm tiền, nay không chiụ làm lại cuỗm luôn cả khoản tiền đầu tư,
hoá ra kẻ thuê đang từ ghế bà chủ trở thành nạn nhân lại còn bị vợ người đó xiả
xói là cướp chồng để đánh lưà dư luận, để cho ông chồng quịt tiền. Thật đúng là
trò vưà ăn cướp vưà la làng, vưà vu cáo, vưà đánh ghen rất hợp với sự sa đoạ về
nhân cách cuả xã hội Việt Nam hiện nay. Còn ông nhạc sĩ cha ky chú kiết đó cứ
khăng khăng trơ trẽn với thiên hạ là ông có tình yêu với người cô gái guá chẳng
qua là những hiện tượng mê sảng cuồng loạn cuả một ngã có máu me nghệ thuật mà
thôi. Ông ta tưởng tượng những đêm lẻ loi một mình có bóng ma hay bạch cốt tinh
gì đó để trí trá cho cái trò gian, cướp ngày, trấn lột cuả ông mà thôi. Cô nàng
tức quá đã nói toặc móng heo ra: Tình yêu cái quái gì? Thật là đau khổ, nhục
nhã cho một tâm hồn văn nghệ sĩ ở hải ngoại tỵ nạn cộng sản chứ hay ho gì mà
thơ mới phú, âm với chả nhạc, văn với chả chương. Bày trò tình ái vớ vẩn để cuỗm
tiền, bóc lột mẹ con người ta, thật là vô liêm sỉ. Nói thẳng ra là ăn cắp cuả
người ta, còn xui vợ lăng mạ hạ nhục người ta.
Thà sống nghèo, có gì
ăn nấy, còn hơn cái trò ma quái này ông nhạc sĩ giả cầy ạ! Ông già rồi nên sống
tiết kiệm, đừng tham cuả người mà gây ra nghiệp chướng để chịu quả báo.
Theo tôi đây là một vụ
án thuộc về tâm lý và đồng tiền rất phức tạp mà sảy ra ở Mỹ thì mà liệu cái thần
hồn. Pháp luật Mỹ luôn bảo vệ đàn bà trẻ em chứ ai ưa gì mấy chàng thổ đực già
mà dở ngô dở ngọng .Mỹ là nhà nước dân chủ tôn trọng pháp luật, cái nguyên tắc
cơ bản vay thì phải trả, lưà đảo thì bị truy tố nếu nhân chứng vật chứng đầy đủ.
Còn chuyện yêu đương vờ vĩnh, thơ phú văn chương, Email biạ đặt toà án không
thèm nghe, người ta còn cười cho thối mũi, rõ đồ khỉ.
Nên trả hết tiền cho
người ta sòng phẳng, trả một lần chứ không ai đợi dai được. Không có thì vay
ngân hàng trả góp, nếu chả may có lăn đùng ra chết thì ai thưà kế tài sản cũng
thưà kế nợ luôn. Nếu chủ nợ chết thì ai đòi nợ, con cái thì nhỏ.
Còn dở cái trò em mách
cô giáo: bạn ấy cũng iả đùn cô ơi, như kiểu mẹ con nó khai man đẻ nhận trợ cấp
xã hội, bảo hiểm y tế. Nó lắm tiền lắm nó còn thuê tôi làm nhạc kia. ... Toà án
người ta khinh cho, họ iả vào mặt ấy, người Mỹ không ba phải đâu họ lạ quái gì
tính mấy thằng cành cạch Việt nam từ thời ông Nguyễn Cao Kỳ. Xin có bài thơ vưà
mới cảm tác xong muốn được chia sẻ
Đồ Dơ Dáy
cảm tác từ bài báo cuả
Linh Phương: Suy Ngẫm
Đồ dơ dáy cũng văn nghệ
sĩ
Là cục phân hôi thối
mà thôi
Ti toe phổ nhạc vào lời
Lăm le cấu véo hại người
hiền lương
Muốn nổi tiếng vài
băng điã nhạc
Giả làm tình hốt bạc
phỗng tay
Qua cầu rút ván mặt
dày
Nghìn năm bia miệng
chai lỳ đười ươi
Sống hoang dã như bầy
lang sói
Giưã cộng đồng nhân loại
văn minh
Đồng tiền nhầy nhuạ
hôi tanh
Lương tâm nhân phẩm ruồi
xanh bám đầy
Thói đểu giả xưa nay vẫn
thế
Bậc vĩ nhân vưà mới
qua đời
Lạc loài cóc nhái đua
đòi
Thi nhau ca tụng bồi hồi
thiết tha...
Khi còn sống coi nhau
như địch
Kẻ ăn theo thống thiết
bi ai
Trò hề quá lố thiên
tài
Như bầy cẩu tặc đuôi
dài ngo ngoe
Nguỵ quân tử thường
khoe đạo đức
Giúp kẻ nghèo lỡ bước
sa cơ
Thả con săn sắt bắt rô
Mưu thâm chước quỷ ma
cô nào bằng
Tuy nghèo khổ tấm lòng
nhân hậu
Giàu tình thương ai bảo
là nghèo
Khối thằng kiết sỉ ki
bo
Nứt đố đổ vách lại
nghèo lương tâm
Văn nghệ sĩ trí nhân
thời đại
Vẫn tự hào kẻ sĩ thanh
cao
Thế mà có đưá ba hoa
Nhận là nhạc sĩ đủ trò
xấu xa...
13.12.2011 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét