Tự do là quyền tối thượng cuả con người. Sống làm người mà mất tự do thì có sống cũng như là chết. Cuộc đời có khác chi súc vật, bị chính ngay con vật đầu đàn hung dữ ngu tối kiểm soát mình. Thế mới biết cái giá cuả tự do quý hơn cả sinh mạng mà hàng triệu đồng bào miền Nam đã vượt biển và hơn nưả triệu thân xác đã bị dập vùi dưới lòng biển sâu, làm mồi cho cá mập, hay bị hải tặc giết đi mà họ cũng sẵn sàng đánh đổi chỉ vì hai chữ Tự Do.
Tôi được cha mẹ sinh ra, chỉ biết trên đầu
tôi là bầu trời tự do, dưới chân tôi là một dải đất mênh mông mà Tổ phụ cuả tôi
là ông bà Adam và Eva để lại cho tôi và
hàng tỉ người khác. Tôi cùng với chúng sinh là bạn bè, sống hoà bình trên hành tinh này.
Tôi không biết trên đầu tôi còn có ai sẽ áp bức đè nén nưã không? Dù là nhà nước
đảng phái, hay một tổ chức nào? Tôi không gây thù hằn với ai? Tôi không mang tội
với tha nhân. Tôi làm thơ viết văn trước
hết là cho tôi, cho cái thằng tôi hưởng dụng trước tiên, cho tâm hồn tôi khỏi
căng thẳng mệt nhọc, tôi muốn bay bổng tự do để làm một con người đích thực và
tôi sẽ đấu tranh cho cái quyền giản dị đó.
Thơ văn, nó cũng là những giọt nước mắt đắng cay cuả tâm hồn gửi lại cho
nhân thế, trong cõi trần ai giả tạm này. Tôi làm thơ rất nhiều có đến hàng
nghìn bài. Tôi sao chép thành nhiều điã CD và gưỉ cho người thân, không chỉ một
người mà nhiều người và dặn nếu chả may tôi chết đi thì sẽ mang đến nhà in; biết
đâu đấy họ không chê là những bài vè nôm na mách qué rẻ tiền? Họ sẽ lọc ra những
bài có giá trị để lưu lại cho hậu thế? Tôi chưa có ý định in thơ khi tôi còn sống.
Điều đó nói lên tôi chưa muốn thích danh tiếng. Chính danh vọng có thể sẽ giết
chết cảm hứng sáng tác cuả tôi? Tôi chỉ muốn làm một người bình thường giản dị
trong hàng vạn nghìn người bình thường khác. Tôi thích tranh luận, thậm chí cãi
cọ với các bạn văn sĩ, nhưng không thích lắm cứ phải dưa cà mắm thối với các
chàng Chí Phèo, AQ trên mạng, hay các nàng Cam mà người đời thường gọi là công
an mạng. Đã công an lại còn công an mạng nưã thật là một trò cười, nhưng điều
đó có thật trong lịch sử cuả nền mạo hoá Mácxítlêninit
Trên mạng Internet, một số người tỏ ra hằn
học căm ghét tôi là vì sao? Bên cạnh đó, tôi cũng có nhiều bạn thơ văn tri kỷ
tri bỉ, hay các bạn đọc bảo rằng: Anh cứ viết đi, viết nhiều vào. Chúng tôi rất
thích đọc những gì anh viết....Tôi gửi cho báo tố quốc, chủ bút và ban biên tập
quý mến cuả tôi đăng hay không là quyền
cuả họ. Họ là con người tự do, họ làm chủ chính họ. Bài viết cuả tôi rất nhiều
người thích đọc, vì họ tìm thấy ở tôi một sự chân thật, ngang tàng và đáng yêu.
Họ biết văn thơ tôi không hề luồn cúi ai, xu nịnh ai. Nhưng cũng lắm kẻ tiểu
nhân có đến hàng tá chứ có ít đâu luôn tìm mọi cách châm chọc vì lý do tâm lý
cá nhân.
Nếu Tổ Quốc Việt Nam lắm người quân tử thẳng thắn, hào khí, tiết tháo
biết người biết ta, thì chắc chắn sẽ
không có đảng cộng sản độc tài ngự trị trên quê hương. Chắc chắn sẽ không có
ông Hồ Chí Minh là một kẻ làm thơ con cóc, văn lá cải mà muốn được phong thánh, phong thần là danh
nhân văn hoá mà không được
UNESCO công nhận
Chắc chắn không có 3 triệu đồng bào tỵ nạn
cộng sản. Tôi biết nhiều người mến tôi và họ thưà biết tôi không phải là loại
người ưa thích được khen ngợi, họ sợ tôi kiêu căng mà mất đi cảm hứng sáng tác.
Tôi hiểu sự im lặng rất đáng yêu và giàu
trí tuệ tình cảm cuả họ. Trong khi đó khoảng gần chục người cứ lăng xăng lái
xái ném hoả mù trứng thối dưới các bài
viết cuả tôi , la lối tẩy chay để chặn họng tôi. Rồi họ làm thơ con cóc để nguyền
ruả tôi và ký luôn tên tôi xuống dưới mới đểu chứ? Nhân cách tồi tàn như vậy, lại
muốn nói chuyện đạo đức văn học với tôi
đây? Họ dùng mọi lời lẽ tiểu nhân, đê tiện hạ đẳng để nhục mạ tôi, dùng mọi biện pháp tâm lý sơ đẳng
cuả loài vật để uy hiếp tôi. Cái này chỉ đáng nên dùng ở Việt Nam chắc sẽ đắc dụng
hơn.
Nhưng quy luật cuả tư duy cảm hứng thật
lạ lùng, chính những lời đe doạ, xỉ nhục, lăng mạ đó lại tạo ra cho tôi những cảm
hứng sáng tác theo một hình nghệ thuật mới. Tôi gọi là văn hoá chửi. Một dòng
thơ chửi đã ra đời .Chửi lại những kẻ vô lý vì ghen tuông, kèn cưạ, đểu giả, lăng loàn. Những tên ác ôn
cộng sản học đòi đấu tranh cho dân chủ tự do nhân quyền. Họ, những sản phẩm giáo dục đại trà cuả ông Hồ
Chí Minh rất sợ sự khác nhau trong suy tư, tư tưởng, sợ đụng chạm đến quyền lợi
vật chất. Vì sự thèm khát danh vọng cá nhân, vì không muốn có ai hơn mình, theo
quan điểm bình đẳng giai cấp cuả đảng,
bình đẳng về vật chật, tinh thần và sáng tạo. Chửi bằng thơ là một hình nghệ
thuật sa sỉ trong thời buối độc tài chỉ
điếc tai với những câu mất dạy cuả
bọn tham quan vô học, có chức có quyền, hay bọn bậu sấu tôi tớ ruồi xanh: Đ m mày, đồ đĩ điếm. Đ.m thằng Dũng, thằng
Triết, con Nga, con Lan làm thơ viết báo. Ông đây đánh địt một lúc là đã được hàng chục bài rồi. Đm chúng mày, ông
làm công an đây, ngày là công an đêm đi nhà thổ, ăn cướp thì làm đéo gì được chúng ông….Ông là pháp luật, pháp luật
là ông. Ông là con trời...
Ngày xưa muốn làm thơ viết văn phải qua
trường, phải có bằng, có thẻ nhà thơ nhà văn. Bị đảng treo thẻ là treo niêu, là
mất quyền sáng tác, có viết cũng không ai đọc. Vì có báo nào chịu đăng đâu? Dù
có tài cũng thành vô dụng thôi mà thôi.
Thật hạnh phúc cho tôi lại sinh ra vào thời buổi cách mạng tin học, có mạng
lưới Internet. Tôi rất cám ơn báo
tổ quốc, nhờ có trang báo điện tử này mà tôi được thoả mãn niềm vui sáng tạo
tinh thần. Tuy nhiên bên cạnh những lời động viên, an ủi vẫn còn một số người viết toạc móng heo ra là họ ghét tôi,căm thù
tôi như điạ chủ, phú nộng ngày xưa, nếu gặp tôi ngoài đường sẽ đánh cho vỡ mặt.
Tôi là con người sinh ra để yêu tự do. thằng nào vô lý cố tình cướp đi quyền tự
do cuả tôi thì tôi phải đấu tranh phản kháng lại để giữ lại cái quyền căn bản tối
thượng này. So với 85 triệu đồng bào Việt
Nam, phải chịu tủi nhục hơn 66 năm sống
dưới chế độ độc tài, cai trị cuả đảng, với chính sách ngu dân, kèn cưạ cá nhân
thì tôi vẫn còn may mắn hạnh phúc lắm rồi.
Nói như vậy tôi không có ý ám chỉ vì quá
ngu mà họ phải chửi chửi tôi. Mục đích
cuả họ cũng rất ranh mãnh, lưu manh theo kiểu gặm nhấm, sói mòn tâm sinh lý đối tượng thù địch theo bài bản cuả trường
dạy chó: suả dai, cắn lâu, kiên trì lẵng nhẵng. Họ không ngu như ta tưởng trong
thủ đoạn làm mệt mỏi tinh thần, giảm sức đề kháng, tiêu diệt trí năng và sự
sáng tạo. Bọn phát xít cũng như cộng sản
không ngu khi dùng thủ đoạn mồi chài, cưõng bức, hạ nhục, tìm hiểu đời tư, ly
gián v.v.. . Về chiến thuật haị người chúng không ngu, chỉ có chúng ta ngây
thơ, nhẹ dạ cả tin mà thôi. Nhưng theo
tôi cả chiến lược tổng quát thì chúng nó cực ngu. Chủ nghĩa cộng sản không ngu
khi dùng thủ đoạn lưà bịp dối trá, giống như quỷ Satan muốn vượt mặt thiên
Chuá.
Họ cứ lải nhải rêu rao, tôi không lắng
nghe tiếp thu những câu chửi vô học thất đức cuả họ, không khiêm tốn học tập
như bác Hồ cuả họ, tôi viết nhiều quá tranh mất phần người khác, tôi là kẻ háo
danh v.v... Họ bảo: Lu Hà chẳng giống ai
cả, người ta viết bình luận không có thơ, hoặc có thì thơ cuả người khác nhưng
hắn thì cứ tương thơ cuả hắn vào để quảng cáo. Dù cho có là quảng cáo đi nưã
thì đã sao mà cứ phải càu nhàu. Tôi nói vậy cũng hơi đốp chát thẳng tính quá,
vì thơ là sản phẩm cuả tâm hồn. Nhưng viết văn và cả thơ cuả mình là quyền tự
do tối thượng không ai có quyền ngăn cản nó.Miễn là không được đạo văn, hay ăn
cắp bản quyền cuả người khác.
16.5.2011 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét