Ngày xưa các cụ nhà ta hay làm thơ đường luật. Các cụ thường bám theo vần để hoạ lại thơ của nhau. Nhiều bài chỉ giữ lại vần bằng, nếu thơ theo lối vằn bằng. Còn hoạ theo vần trắc tôi chưa thấy trường hợp nào, nếu thơ theo lối vần trắc ở chữ cuối cùng như câu 1, 2, 4, 6 và 8. Hình như trong lịch sử tôi chưa thấy ai làm. Người ta mới chỉ xét theo luật bằng trắc tình từ chữ thứ 2 trong câu 1 là bằng hay trắc mà gọi cả bài thơ theo luật bằng hoặc trắc. Còn Thơ theo lối vần trắc ở chữ cuối cùng trong 5 câu, 1, 2, 4, 6, 8 rất khó hoạ, nếu là đường thi 8 câu 5 vần. Nếu là 5 vần trắc cả thì 3 vần kia các chữ cuối cùng phải vần bằng như các câu thứ 3, 5 và 7. Làm thơ theo 5 vần trắc, ba vần bằng trong thể thơ thất ngôn bát cú về nguyên tắc không có gì phải bàn, nhưng theo lối này rất hiếm hoi.Tuy hoạ lại thơ nhưng ý nghiã nội dung tư tưởng thì muôn hình muôn vẻ theo từng trạng thái cảm xúc cuả từng cụ. Người thì hiệp vận, kẻ thì hiệp vận đối luật, có nguời thì giữ nguyên vận tức là cả vần và ý theo đúng như nguyên tác. Tôi chỉ hiểu biết sơ thiển như vậy thôi, rất mong các vị đàn anh cao minh chỉ giáo cho.
Ngày nay các văn thi sĩ
hải ngoại đã tiến lên thêm một bước là người ta hoạ thơ cuả nhau ở tất cả mọi
thể loại, không chỉ đơn thuần là Đường Luật mà còn Song Thất Lục Bát, Lục Bát,
8 chữ, 5 chữ v.v...
Hoạ thơ cũng vất vả
như làm thơ vậy. Yêu cầu thì khắt khe ngặt nghèo, nguyên tắc chỉ được theo vần
bằng, còn vần trắc thì bất chấp. Nếu toàn bộ bài thơ theo lối vần bằng ở chữ cuối
cùng trong câu. Các chữ đứng trước vần bằng ta muốn hoạ theo không được trùng với
nguyên tác cuả bài thơ gốc. Ví dụ như tứ tuyệt thì chỉ được hoạ theo đúng 3 vần
bằng, còn các chữ khác yêu cầu không được dùng lại cuả tác giả bài thơ gốc, chỉ
trường hợp bí chữ vào ở thế kẹt, không dùng lại không xong, nhưng chỉ được phép
đúng một chữ Tôi có suy nghĩ như vậy là theo thiển ý cuả tôi. Vì tới nay chưa
ai nêu ra một quy tắc hoạ thơ hoàn hảo tổng hợp các thể loại mà chỉ là những
quy định cổ truyền mà ta cứ thế mà làm.
Nội dung cảm xúc các
bài thơ hoạ phần lớn rất khác với bài thơ gốc. Cho nên theo tôi cũng rất trân
trọng những bài thơ hoạ, bởi vì nhiều thi sĩ cũng phải chắt lọc gửi gắm vào đó
bao nhiêu tâm tư, tình cảm và sáng tạo cuả riêng mình. Chuyển thể thơ cũng là một
hình nghệ thuật độc đáo, nhiều người còn gọi là dịch thơ như ý kiến cuả nhà văn
Võ Phiến và nữ thi sĩ Huệ Thu.
Thơ phú cũng giống như
một viả than lộ thiên khinh khủng cuả nhân loại. Nếu ta biết trân trọng nó, biết
đâu đấy ta lại chẳng luyện ra dưọc một thứ than cốc cốc tuyệt hảo, cho ta năng
lượng dồi dào hơn để sưởi ấm trái tim băng giá trên kỷ nguyên băng hà cuả vật
chất, hưởng thụ và ích kỷ .
Đôi dòng tâm sự muốn
được chia sẻ với các bạn trong mục diễn đàn.
Chạnh Lòng Thương Bóng
hoạ thơ Huệ Thu
Cưả mở một mình ngắm
bóng gương
Ban mai thấm lạnh tóc
pha sương
Hơi bay mặt kính nhoà
theo gió
Guơng có vì ta đọng thấm
buồn …
Xoã tóc làn mây gượng
mấy lần
Thu đông đừng vội tiễn
nàng xuân
Chơi vơi vẫn sợ hoàng
hôn đến
Sương đọng bờ mi vẫn
ưá tràn
Nương nhẹ rèm lên qua
cưả sổ
Muôn tầng xanh thẳm
áng mây trôi
Thả hồn theo gió về
quê mẹ
Như cánh chim bằng vượt
biển khơi
Văng vẳng bên tai một
giọng hò
Nhặt khoan dìu dặt tiếng
đò đưa
Quê hương Đà lạt miền
trăng dã
Nhịp võng sầu miên giấc
ngủ trưa
Vò võ hình ai nhạt
bóng mờ
Làn môi khoé mắt hiện
ra đâu
Gương soi bóng dáng
bao mong nhớ
Nhớ mẹ thương cha giọt
lệ nhoà!
28.10.2009 Lu Hà
Bể Thảm Trầm Luân
hoạ thơ Nguyễn Phan Ngọc
An
Lạc bước qua đây hỡi
khách trần
Dong buồm bể thảm vượt
trầm luân
Hải âu vỗ cánh trời
thăm thẳm
Khổ ải trùng dương để
thoát thân
Dấn bước ra khơi chẳng
lỡ thời
Lênh đênh một mảng
khóc thương đời
Quê người xứ lạ tìm
nơi chốn
Chấp chới tìm nhau
giưã biển khơi....
Vi vu hiu hắt suốt đêm
thâu
Gió thổi từng cơn quặn
nỗi đau
Giưã chốn mây cùng bầy
cá mập
Chơi vơi biển lạnh
khóc than sầu
Lạc bước đầu thai sa bến
này
Gông cùm bạo lực xiết
chân tay
Tha hương biền biệt đời
bi lụy
Sầu tủi thương thân kiếp
đoạ đầy
Mái tóc phơ phơ bạc thế
trần
Đoái hoài cực lạc đoạn
hồng nhan
Đắn đo chi nưã đôi
giòng nước
Bến đục bến trong ôi
thế nhân!
17.10.2009 Lu Hà
Nô Lệ Ý Thức
hoạ thơ Loan Hoa Sử
Một kiếp trôi qua đầy
khổ đau
Làn roi chuyên chính
thấm lưng sau
Thiên đường chủ nghiã
mờ tăm tối
Trâu ngưạ đời ta mãi
thế sao?
Lũ chúng lạc đường từ
nước Nga
Hiến thân dê chó với
ba Tàu
Liên minh quyền lực
loài quỷ đỏ
Đéo cả non sông bạc má
hầu
Tôn khỉ làm cha cộng sản
già
Tay dài chân ngắn máu
nhơ đầu
Thân lươn chẳng sợ
sông hồ cạn
Đất nẻ khô cằn thế kỷ
đau….
19.8.2009 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét