Đông Lại Về
Đông đến rồi đây ai có
hay
Heo may nhè nhẹ rét
vai gầy...
Sầu rơi vắng vẻ lòng
tê tái
Người cũ phương nào, thoảng gió bay ? ..
Gió đưa lay động bóng
trăng gầy
Tuyết rơi lấp lánh gió
vờn bay
Dáng ai hiu hắt bên thềm
vắng
Ánh mắt đông buồn giọt
lệ cay
Còn đâu ngày tháng tay
trong tay
Cảnh cũ người xưa giờ
đổi thay
Có còn nhớ đến người
em gái?
Gởi về bên ấy chút
tình này...
Von: Hanh Dam
Đông Đã Về
Xào xạc tuyết rơi ..
giá buốt hay
Băng băng .. giá giá
.. buốt thân gầy
Vỡ nhòa lệ đổ .. sầu
xa xứ
Đong mấy cho vừa .. đếm
gió bay
Rủ bóng .. trăng
nghiêng .. khuyết bóng gầy
Trời buồn .. ngã ngã
.. tuyết mãi bay
Cành liễu .. rơi rơi
.. bên thềm vắng
Ngọc nhãn .. bâng
khuâng .. rớt lệ cay
Kỷ niệm xa vời .. vụt
khỏi tay
Cố nhân .. quê cũ .. cảnh
dời thay
Có ai .. dõi mắt..
chân trời lạ
Lưu quyện.. trong tim
.. bóng dáng này
Kim Tiên Phạm
14-12-2011
Tôi rất bồi hồi xúc động
có hai nàng tiên nữ vưà mới giáng trần. Thật là hoa khôi nước Việt ngàn năm văn
vật, tuy chưa đến mức nghiêng nước nghiêng thành như Tây Thi, Điêu Thuyền.
Chiêu Quân, Dương Quý Phi thì cũng là một
Trác văn Quân có cảm hứng thi hứng dồi dào, trái tim hai nàng cũng lai láng
rung lên bần bật khi nghe tiếng đàn cuả Tư Mã Tương Như nỉ non như long tìm phượng:
Cầu hoàng tay lưạ nên vần
Tương Như lòng ấy, Văn
Quân lòng nào...
Cụ Nguyễn Du cũng từng
nói:
Khúc đâu Tư Mã phượng
cầu
Nghe như ai oán, như sầu
phải chăng!
Bây giờ chúng ta hãy
nhẩn nha chiêm ngưỡng dung nhan và linh hồn tình thơ cuả hai nàng nhé, xem có
phải là Trác Văn Quân tái sinh không? Chớ vội bảo Lu Hà chỉ giỏi nịnh đầm tán
hươu tán vượn mà thôi.
Cả hai nàng đều chịu ảnh hưởng cuả dòng thơ mới
theo bước chân các ông Tản Đà, Nguyễn Bính, Hàn Mạc Tử, Vũ Hoàng Chương....
ngày trước. Thơ mới dưạ theo lối tứ cú, đường luật không có vế đối.
Thể này ưu điểm rất dễ
tả tình, lãng mạn, đa cảm, đa sầu vì tương đối tự do hơn những luật lệ cuả đường
thi. Xin nói đường thi gồm thất ngôn bát
cú, đường thi thất ngôn tứ cú nghiã là cả bài chỉ có 4 câu thôi và ngũ ngôn bát
cú v.v....
Ngay Tản Đà trong bài
" Mả Cũ Bên Đường " một tác phẩm tuyệt tác được giới văn sĩ cộng sản
thưà nhận là trong số 100 bài thơ hay nhất. Nhưng thực ra tra cứu về niêm luật
thơ tứ cú liên hoàn trận thì cụ vẫn sai phạm nhiều. Nhưng cụ bảo tứ cú theo
dòng thơ mới thì ai dám bắt bẻ nưã?
"Đông đến rồi đây
ai có hay
Heo may nhè nhẹ rét
vai gầy..."
Đúng lúc này đông lại
về, một muà đông cuả hạnh phúc ái ân hay là một muà đông cuả nhung nhớ yêu
thương đây? Heo may nhè nhẹ rét vai gầy thì người đọc đã tiên đoán dược là nàng
đang buồn....?
Còn Kim Tiên hoạ lại
thì:
"Xào xạc tuyết
rơi .. giá buốt tay
Băng băng .. giá giá
.. buốt thân gầy"
Thật là cảnh và người cùng hoà hợp một chỉnh thể hài
hoà. Tuyết rơi xào xạc... Ai từng ở Châu Âu mà nghe tuyết rơi xào xạc không chỉ
thấm cái lạnh cuả một đôi tay mà hàng nghìn hàng vạn người cũng cùng cảm thấy.
Cái hay cuả Kim Tiên là nàng không dùng chữ giá đôi tay, vưà sai luật thất niêm
mà chẳng có tý gì về tình cảm nhân sinh xã hội cả. Giá buốt tay thì ai mà chẳng
có tay, trừ người què cụt. Băng băng... giá giá.... một điệp từ để chỉ cái lạnh
thấu xương làm buốt tấm thân mảnh mai cuả nàng tiên nữ giáng trần không quen với
khí hậu thổ nhưỡng miền hạ giới.
Ta hãy nghe Hồ Xuân
Hương:
"Một đèo, một
đèo, lại một đèo
Khen ai khéo vẽ cảnh
cheo leo"
Bài thơ này rõ ràng là nữ thi sĩ bỏ luật,
nhưng đố ai dám mở miệng chê thơ Hồ Xuân
Hương?
"Sầu rơi vắng vẻ
lòng tê tái
Người cũ phương nào,
thoảng gió bay ? ..." Đông đến đột
ngột để cho nàng phải rơi lệ sầu bi một mình tê tái, còn người năm xưa ấy bây
giờ có biết cho lòng nàng không? Hay là người đã có tình mới, kỷ niệm xưa chỉ
như gió thoảng mây bay chôn vùí vào dĩ vãng?
Nỗi lòng cuả Kim Tiên
thì lại sôi sục nhớ thương như những cục băng thời gian dồn nén đã đến lúc phải
vỡ tan ra. Thật là một trí tưởng tượng kỳ lạ:
"Vỡ nhòa lệ đổ ..
sầu xa xứ
Đong mấy cho vừa .. đếm
gió bay"
Giọt lệ, giọt sầu từ
lâu đóng băng trong lòng nàng này muà đông về lạnh lẽo giá buốt bất thình lình
vỡ tung ra trong nỗi buồn xa xứ quả thật sức mạnh cuả tâm linh tình ái quá mức
tưởng tượng cuả con người, nỗi buồn tan
nát trong lòng nàng đong mấy cho vưà và chỉ còn biết đếm gió bay. Ai mà đếm được
nỗi buồn tan ra trong gió hở trời? Thật
là một cách dùng hình ảnh rất hay là cái tài cuả Kim Tiên.
Tôi xin phép trích
luôn cả bón câu tứ cuả Hanh Dâm để thấy hết cái cảnh cái tình hoà quện vào nhau
như thế nào? Gió, trăng , tuyết là những hình ảnh cụ thể thẩm thấu qua não trạng
được lưu lại như một một lăng kính phản chiếu. Thì ngay lúc đó từ một không
gian xa lạ ở một hành tinh nào đó, phụ nguyên thần cảm hứng trỗi dậy thầm thì
mách bảo nàng viết ra những dòng não ruột não gan:
"Gió đưa lay động bóng trăng gầy
Tuyết rơi lấp lánh gió
vờn bay
Dáng ai hiu hắt bên thềm
vắng
Ánh mắt đông buồn giọt
lệ cay".
Nàng cảm thấy như người này xưa đó hiện về mờ ảo
hiu hắt bên thềm, với ánh mắt muà đông cuả chàng hay cuả nàng bạch tuyết tuôn ra những giọt lệ sầu
cay....Một hiện tượng phân thân trong thơ?
Còn Kim Tiên thì nỗi
buồn càng dồn dập hơn bởi những điệp từ.
"Rủ bóng .. trăng
nghiêng .. khuyết bóng gầy
Trời buồn .. ngã ngã
.. tuyết mãi bay
Cành liễu .. rơi rơi
.. bên thềm vắng
Ngọc nhãn .. bâng
khuâng .. rớt lệ cay"
Nhưng giá như câu 2
Tiên viết là:
"Trời buồn... ngã
ngã... tuyết bay bay" ? Đã dùng điệp từ sao không dùng cho trọn bộ, tuyết
mãi bay bao giờ thì dừng?
Còn câu 4 theo tôi nên là:
" Bâng khuâng ngọc
nhãn lệ chua cay..."?
Theo tôi 4 câu này cuả
Kim Tiên ý còn sống động sôi sục về nỗi buồn chứ không buồn man mác thoang thoảng
hoa nhài như Hanh Dam. Nếu Kim Tiên quyết định nghe theo lời bàn cuả tôi có thể
bài thơ còn tuyệt tác hơn?
Thậ là buồn quá Hanh
Dam ơi! Có còn gì để nói nưã đây. Xin cảm ơn Hanh Dâm 4 câu kết tuyệt hay:
"Còn đâu ngày
tháng tay trong tay
Cảnh cũ người xưa giờ
đổi thay
Có còn nhớ đến người
em gái?
Gởi về bên ấy chút
tình này..."
Bốn câu kết cuả nàng
Kim Tiên cũng dạt dào không kém. Xúc động lòng tôi quá nàng ơi! Tôi cũng đang
muốn ưá nước mắt ra đây:
"Kỷ niệm xa vời
.. vụt khỏi tay
Cố nhân .. quê cũ .. cảnh
dời thay
Có ai .. dõi mắt..
chân trời lạ
Lưu quyện.. trong tim
.. bóng dáng này"
Bốn câu này quả thật
là một áng tứ tuyệt chứ danh, miễn chê nếu xét cả niêm lẫn luật thì không sai một
chữ nào. Tình ý đẹp vô cùng, nhưng Kim Tiên viết theo dòng thơ mới miễn khỏi phải
đối nhưng kỳ lạ thơ bẫn đối kia chứ.
Câu này giống như 4
câu đầu cuả thất ngôn bát cú cắt đôi. thì 2 câu sau coi như câu thực, theo tôi
đều đối đưọc cả như: có ai- lưu quyện; dõi mắt- trong tim; chân trời lạ - bóng
dáng này .
"Có ai .. dõi mắt..
chân trời lạ
Lưu quyện.. trong tim
.. bóng dáng này"
Theo tôi là 4 câu thơ
hay nhất cả trong hai bài thơ.
Rất mong được quý vị
cao minh chỉ giáo thêm.
Riêng tôi cũng cảm lại thơ nàng Hanh Dam, cũng muốn được chia sẻ luôn với các bạn
đọc
Hôn Như Gió Thổi
cảm tác từ thơ và ảnh
Hanh Dam: Đông Lại Về
Tuy chưả gặp em vẫn
chưá chan
Lâng lâng ánh mắt nước
mây vần
Cho anh mơn trớn hồn
thơ dại
Em ở quê nhà đợi gió
xuân?
Đông đến mà sao cảnh vẫn
tươi?
Dưới giàn thiên lý gió
mây trôi
Kính dâm nấp bóng hồn
thu thảo
Yếu ớt từng tia với đất
trời...
Em gái quê nhà ai có
hay
Tưởng nàng ngọc nữ bị
lưu đày
Thiên đình hái trộm
tiên đào mộng
Tình ái ngàn thu vẫn đắng
cay...
Em nhé cho anh một
chút nào
Hôn lên nhè nhẹ những
vần thơ
Vai gày vắng vẻ lòng
tê tái
Giọt lệ chua cay nỗi tủi
sầu...
Tuyết rơi lã chã trong
lòng em
Vương vấn bao nhiêu những
nỗi niềm
Lời thề non nước theo
mây gió
Dưới giàn thiên lý
cánh hoa mềm...
Em thật hồn nhiên rất
đáng yêu
Cho anh ve vuốt tấm
lưng kiều
Hôn em nhè nhẹ như gió
thổi
Vờn mái tóc em dưới nắng
chiều!
Anh đã phải lòng em mất
rồi
Tình anh như chiếc lá
thu rơi
Em ơi có biết mà thầm
gọi
Hẹn đến muà sau em gái
ơi!
14.12.2011 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét