Thứ Ba, 20 tháng 10, 2020

Một Thế Kỷ Thừa Thãi

 

Theo tôi người Việt Nam chúng ta đã trải qua 5 đời thưà  thãi. Cũng như gia đình tôi phải tính từ đời ông tôi, đời cha tôi, đời tôi, đời con tôi và đời cháu tôi. Sự nghèo đói bần cùng ngu dốt thì quá hiển nhiên rồi. Suốt một thế kỷ nay con người ta chỉ nuôi lòng sôi sục căm thù nhau. Ở đâu cũng chỉ nghe hai tiếng „ Kẻ Thù“. Sao mà chúng ta lắm kẻ thù vậy? Kẻ thù giai cấp, như điạ chủ, tư bản , đế quốc. Ngoài ra còn kẻ thù trí thức, tiểu tư sản v.v…

Khi Trái Tim Người Thành Dã Thú

 

Kể cũng lạ, từ những thập kỷ đầu cuả thế kỷ 20 thì tính khí cuả người Việt Nam bỗng thay đổi một cách kỳ lạ. Họ chờ đợi ở một vị cứu tinh, sẽ thay đổi toàn bộ vận mạng cuả bản thân họ cũng như dân tộc họ. Cũng giống như dân tộc Đức, vị cứu tinh đó đến từ nước Áo: con  trai một người đàn bà do thái, làm hầu bếp giúp việc quét dọn cho nhà ông Aloi Hitler. Còn ở Việt Nam vị cứu tinh đó đến từ làng Kim Liên, xã Nam Đàn, tỉnh Nghệ An.

Khi Kẻ Bần Tiện Làm Âm Nhạc

 

Khi bần tiện lưu manh chó má

Giả vờn tình thiếu phụ cô đơn

Ba que thủ đoạn con buôn

Moi tiền giật cuả chui luồn đó đây....?

Hoạ Thơ

 

Ngày xưa các cụ nhà ta hay làm thơ đường luật. Các cụ thường bám theo vần để hoạ lại thơ của nhau. Nhiều bài chỉ giữ lại vần bằng, nếu thơ theo lối vằn bằng. Còn hoạ theo vần trắc tôi chưa thấy trường hợp nào, nếu thơ theo lối vần trắc ở chữ cuối cùng như câu 1, 2, 4, 6 và 8. Hình như trong lịch sử tôi chưa thấy ai làm. Người ta mới chỉ xét theo luật bằng trắc tình từ chữ thứ 2 trong câu 1 là bằng hay trắc mà gọi cả bài thơ theo luật bằng hoặc trắc. Còn Thơ theo lối vần trắc ở chữ cuối cùng trong 5 câu, 1, 2, 4, 6, 8 rất khó hoạ, nếu là đường thi 8 câu 5 vần. Nếu là 5 vần trắc cả thì 3 vần kia các chữ cuối cùng phải vần bằng như các câu thứ 3, 5 và 7. Làm thơ theo 5 vần trắc, ba vần bằng trong thể thơ thất ngôn bát cú về nguyên tắc không có gì phải bàn, nhưng theo lối này rất hiếm hoi.Tuy hoạ lại thơ nhưng ý nghiã nội dung tư tưởng thì muôn hình muôn vẻ theo từng trạng thái cảm xúc cuả từng cụ. Người thì hiệp vận, kẻ thì hiệp vận đối luật, có nguời thì giữ nguyên vận tức là cả vần và ý theo đúng như nguyên tác. Tôi chỉ hiểu biết sơ thiển như vậy thôi, rất mong các vị đàn anh cao minh chỉ giáo cho.

Hoạ Thơ Và Tâm Sự Về Hai Sắc Hoa TiGon

 

Tôi đã đọc đi đọc lại 4 bài thơ “ Hai Sắc Hoa TiGon“ nhiều lần của một nữ thi sĩ lấy tên là T.T.Kh. Sau lại nghe nhiều người nói khả năng là của thi sĩ Thâm Tâm. Chính tôi lại là một người trong lúc hứng thú, bốc lên niềm cảm xúc lạ lùng về thân phận và cuộc đời tình ái chìm nổi lênh đênh của mình mà ngậm ngùi hoạ lại cả 4 bài thơ của nàng. Theo nhận xét của tôi thì giọng thơ này đúng là cuả một người đàn ông thất tình, vì bị người yêu bỏ rơi thì đúng hơn.

Hai Nàng Tiên Thơ Giáng Thế

 

Đông Lại Về

 

Đông đến rồi đây ai có hay

Heo may nhè nhẹ rét vai gầy...

Sầu rơi vắng vẻ lòng tê tái

Người cũ phương nào, thoảng gió bay ? ..

Hai Cuộc Đời, Sự Lươn lẹo Truyền Thống Của Đảng

 

Cám ơn ông Vũ Quý Hạo Nhiên đã đã cho mọi người biết bài báo cuả tên bồi bút Qúy Thanh gì đó nhằm hạ nhục uy tín ông Cù Huy Hà Vũ theo một sơ đồ đồ sau:

 

Vu cáo Cù Huy Hà Vũ bằng hai bao cao xu – Kiểm tra máy Tính và bắt giam – truy tố tội chống đối nhà nước – Bảo Châu bênh vực –  Quý Thanh phê phán Bảo Châu – Chuyện đời tư Cù Huy Hà Vũ – Chuyện nhà cưả đất đai, bảo tàng Ngô Xuân Diệu.

Đôi Điều Về Nhân Cách

 

Ngán Sao

 

Gà đồng mèo mả lăng loàn

Bon chen xã hội mê nghiền đô la

Tuyên truyền chủ nghiã hư vô

Mua bằng bán chức ô dù bao che

Đất Nước Này Tan Nát Vì Ai?

 

Đọc bài báo của Thanh Như, tôi bàng hoàng sửng sốt và tự hỏi:  Đất nước này từ đâu, vì ai mà tan nát như vậy ? Phải chăng đất nước này chiụ nghiệp chướng, quả báo từ nhiều tiền kiếp hay sao mà ngày nay con người ngày càng trở nên ti tiện, kém cỏi, cùn rỉ và đốn mạt như vậy? Quan chẳng ra quan, dân chẳng ra dân cứ bát nháo hổ lốn cả lũ ra? Ai là kẻ đã gây ra sự xáo trộn loạn luân bất ổn như vậy cho giang sơn sơn xã tắc? Ai là kẻ đã phá hủy truyền thống văn hoá, làng xã lâu đời cuả người Việt Nam? Ai đã mang nền mạo hoá lai căng tạp nham về đầu độc các thế hệ thanh thiếu niên và đồng bào ta hơn 80 năm nay kể từ ngày có cái gọi là Đảng cộng sản Đông Dương vào năm 1930?

Đạo Đức và Nghệ Thuật Trong Văn Chương

 

Trong văn chương thơ phú, nghệ thuật không thể lấy tiêu chuẩn đạo đức làm nền tảng, mà lấy nghệ thuật làm nền tảng. Bởi vì tiêu chuẩn đạo đức theo quan niệm cuả mỗi hệ thống chính trị, xã hội trong lịch sử loài người rất khác nhau. Ngày xưa người ta lấy trung quân ái quốc làm tiêu chuẩn đạo đức cuả các bậc nam nhi quân tử. Người cộng sản thì có đạo đức xã hội chủ nghiã. Mà xã hội, xã hội chủ nghiã như ngày nay ai cũng biết là một chế độ tàn bạo vô nhân tính trong lịch sử loài người.

Đàn Gà Dư Luận Viên Ỉa Bậy Lên Báo Tổ Quốc

 

 Đã từ lâu, tôi ngạc nhiên khi đọc trang báo điện tử này và bàng hoàng sửng sốt. Thì ra trang báo Tổ quốc này, tôi thấy có nhiều bậc thánh nhân qúa. Họ là những vị  thánh vô danh, tuy chẳng ai gọi họ là thánh cả. Nhưng khi đọc những bài viết cuả họ mà so sánh với những người như  ông Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng thì tôi thấy họ vượt  xa  những tên đạo tặc này nhiều quá. Tại sao Hồ một người vô học, bất tài còn được phong thánh ngồi chồm hổm trong chuà mà những vị  này trong báo tổ quốc lại không nhỉ? Càng đọc mà càng cảm phục họ và càng cảm thấy buồn nôn tởm lợm cho cái trí tuệ, tài năng, đạo đức, văn chương cuả ông Hồ và lũ con cháu ông ta trong 700 tờ báo ở quốc nội.

Đà Lạt Tím Hoàng Hôn

 

Bình thơ Nguyệt Nhi

 

Rồi ngày ấy khi em tròn mười tám

Bóng hình nào đưa em tới hoàng hôn

Để rồi đây và sau này mãi mãi

Đọng lại trong em lưu luyến mối duyên đầu.

Công An Ức Hiếp Cả Trẻ Con 3 Tuổi

 

 

Đã đến lúc chúng ta phải định nghĩa lại ý nghiã cuả hai chữ " Công An". Theo tôi chữ: "Công" có nghiã là công vụ, người làm việc công. Vậy tất là những ai làm việc ăn lương cuả nhà nước đều là người làm việc công và thi hành công vụ cả. Như vậy công an làm việc ăn lương cuả nhà nước chứ không phải cho đảng. Nay trước trụ sở công an lại có khẩu hiệu " Đảng còn thì mình còn", nghiã là công an và đảng là một.

Còn chữ " An ", có nghiã là an ninh, bình an, yên ổn, trật tự. Vậy cả hai chữ " Công An ", ghép lại có nghiã là người làm việc công giữ gìn anh ninh, trật tự,đảm bảo bình yên cho xã hội.

Con Người Sinh Ra Là Tự Do

 

 

Tự do là quyền tối thượng cuả con người. Sống làm người mà mất tự do thì có sống cũng như là chết. Cuộc đời có khác chi súc vật, bị chính ngay con vật đầu đàn hung dữ ngu tối kiểm soát mình. Thế mới biết cái giá cuả tự do quý hơn cả sinh mạng mà hàng triệu đồng bào miền Nam đã vượt biển và hơn nưả triệu thân xác đã bị dập vùi dưới lòng biển sâu, làm mồi cho cá mập, hay bị hải tặc giết đi mà họ cũng sẵn sàng đánh đổi chỉ vì hai chữ Tự Do.

Cơ Chế Là Gì?

 

Qua đọc bài của ông Trần Nam Chấn bàn về cơ chế. Tố cáo thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và 15 cái đầu gỗ ở bộ chính trị để làm càn. Tôi cũng muốn bàn thêm về cái gọi là cơ chế, nó là thằng nào mà tàn nhẫn ghê gớm vậy?

 

Theo tôi nghĩ: cơ chế là một danh từ chỉ một Bộ Máy Chế Độ Nhà Nước. Chữ "Cơ": chỉ cơ khí, cơ giới... những gì chuyển động cơ học đều nhằm mục đích làm ra một bộ máy. Chữ "Chế":  chỉ chế ngự, ức chế, quản chế, bức bách, kìm hãm, thúc đẩy... những kiểu cách hành xử đối với nhân sinh xã hội được hình thành một định chế, chỉ thị, hay pháp luật ta gọi là chế độ.

Chớ Nên Coi Thường Dân Trí

 

 

Tôi chỉ muốn nói một điều: Đã là người phàm trần thì chẳng ai có thể là một con người có trí tuệ siêu đẳng, những bậc hiền nhân quân tử xưa nay được gọi là đại trí như Gia Cát Lượng, Quản Trọng, Nhạc Nghị, Nhạc Phi, Trần Hưng Đạo, Nguyễn Trãi v.v... có thật là một con người hoàn hảo và không có sai lầm không? Gia Cát Lượng hùng tài thao lược như vậy, nhưng ông ta vẫn mắc phải sai lầm là khi ra khỏi lều tranh để giúp Lưu Bị bình định thiên hạ, lấy lại giang sơn cho nhà Hán có phải là ngu trung không? Gia Cát Lượng cũng thưà hiểu chế độ nhà hậu Hán đã cực kỳ thối nát, Triều đình để Thái hậu tiếm quyền, hoạn quan lộng quyền, bá tánh bị bóc lột thậm tệ, liên tiếp nổi dậy các cuộc khởi nghiã cuả nông dân, có khác chi thời cộng sản cuối muà bây giờ đâu? Đói nghèo sinh ra đạo tặc. Nếu Gia Cát Lượng giúp Tào Tháo có thể sẽ không có những cuộc chiến tranh sát phạt đẫm máu. Thiên hạ nói Tháo là kẻ gian hùng xấu xa ti tiện bẩn thỉu cũng chưa chắc là đúng như vậy. Những gì nhà văn La Quán Trung viết cũng còn nhiều điểm đáng nghi ngờ lắm? Ví dụ như ngày nay cánh bồi bút cộng sản thi đua nhau để viết hay viết tốt về ông Hồ Chí Dốt chẳng hạn. Căn cứ vào đâu mà Hồ dám bảo bác Mao, Các Mác, Lê Nin, Stalin không bao giờ sai? Người ta đã bơm hơi, thần tượng ông Hồ một cách quá đáng.

Chia Buồn Cùng Tang Gia Cố Thi Sĩ Hà Thượng Nhân

 

 

Tôi Lu Hà chỉ đáng là con cháu Bác Hà thượng Nhân. Tôi đã đọc thơ Bác trên Quán Thơ, Sài Môn Thi Đàn cuả nữ Thi Sĩ Huệ Thu và giải giác đó đây trên các trang mạng.

Đọc thơ bậc tiền bối thi sĩ lớn cuả dân tộc, tôi rất ngưỡng mộ, biết ơn học tập theo Bác.

Tôi cũng làm nhiều thơ tặng Bác, và xin phép hoạ cả thơ Bác. Tuy nhiên Bác chưa một lần viết cho tôi vài dòng động viên ngắn ngủi. Nhưng tôi vẫn qúy mến ngưỡng mộ Bác, vì những bài thơ tôi sáng tác ra trong thời gian tuổi tác cuả Bác đã gần 100 tuổi. Có thể Bác già yếu và cũng chẳng có ai đọc thơ tôi cho bác nghe chăng?

Chế Độ Nào Hơn ?

 

Ngày xưa vua được gọi là con trời. Cả thiên hạ là cuả riêng ông ta, ông ta muốn ai sống thì người đó được sống, muốn ai chết thì kẻ đó phải chết. Cái đạo lý vua tôi được gói gọn bằng một câu rợn người“ Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung“. Vua là kẻ độc tài duy nhất là con dê đực duy nhất làm chủ bầy dê cái trong cái chuồng dê cuả hoàng triều.

Chế Độ Độc Tài Công An Trị Phi Nhân Tính

 

Công an là để giữ gìn trật tự an ninh công cộng. Mục đích là để bảo vệ an toàn tính mệnh và tài sản cuả dân có tính chất nội bộ trong một nước. Còn quân đội là để chống kẻ thù xâm lăng từ bên ngoài. Nhưng nhà nước cộng sản Mafia đã biến hai lực lượng vũ trang này thành thành hai bàn tay sắt để hà hiếp dân bảo vệ quyền lợi cuộc sống gia đình vợ con nhóm chóp bu bộ chính trị và các cấp đảng từ trung ương đến điạ phương. Đó là một sự thật không thể nào chối cãi được

Cảm Nghĩ Về Bài Báo: Kẻ Đốn Mạt Đời Nào chẳng Có

 

Tôi đã đến tuổi phải đeo kính mới đọc được báo. Nhất là đọc báo điện tử, vì do ảnh hưởng cuả màng huỳnh quang cứ1, 2 tiếng là đã thấy lờ mờ rồi, lại phải lật đật bơm một hai giọt thuốc rỏ mắt nhìn mới  thoang thoáng  ra được. Nhưng cũng không thể trụ lâu được với những tác giả viết tràng giang đại hải, không biết đâu là điểm dừng. Còn báo cộng sản thì dứt khoát không đọc vì trăm bài nội dung đều giống  nhau cả trăm theo lối văn theo chủ trương, thống kê phần trăm mà họ học thuộc lòng suốt từ năm 1945 đến nay thì cũng vẫn thế thôi. May có ông LS Đinh Thạch Bích là người chuyên bình luận thời sự mà nhờ đó tôi mới nắm được thông tin thế giới quốc nội một cách dễ dàng, để khỏi mang tiếng là người lạc hậu cổ lổ sĩ ù lỳ chậm tiến.

Bao Công Của Tâm Hồn

 

Theo tôi văn thơ phải là Bao Công cuả tâm hồn. Tự chính văn thơ phải có lương tâm để tự bảo vệ nhân phẩm mình và bảo vệ cái đẹp cuả chân thiện mỹ. Hàm hồ kết tội văn thơ và bỏ tù ngược đãi văn nghệ sĩ chỉ ở các nước độc tài, phát xít, cộng sản mới có.Phê bình văn thơ không có nghiã là hình thức đấu tố hợp pháp hoá cuả nhà cầm quyền để thi hành chuyên chính vô sản.

Phần lớn trí thức Việt Nam, giới văn nghệ sĩ vẫn còn cách này cách khác để biện hộ cho chủ nghiã Mác Lê, kể cả những người trên danh nghiã đấu tranh cho dân chủ, dân chủ cuội .Hình như  hàng ngày, họ không còn dùng những ngôn từ ba láp sáo rỗng này thì họ không còn trí thức nưã.Họ vẫn nức nở ca ngợi mãi Mác hiền từ nhân đạo, lý luận cao siêu, yêu thương giai cấp cần lao vô sản… Rồi tư tưởng Mác được cụ thể, biến hoá phát triển cao bởi chủ nghiã Lê Nin, rồi Stalin, rồi Mao Trạch Đông v.v…Ngày nay ở Việt Nam còn rặn thêm ra tư tưởng Hồ Chí Minh nưã.